Label-1

Phượt

Teen tự sướng

Quyến rũ Bãi Mến – Kiên Giang
Được nhắc đến nhiều trong năm vừa qua, Nam Du hiện là nơi mà dân phượt phía Nam nhất định phải ghé đến cho những kỳ nghỉ lễ. Nam Du có rất nhiều bãi tắm đẹp, trong đó thu hút nhất là Bãi Mến với hàng dừa xanh tỏa bóng mát rượi chạy dài ven bờ biển.

Bãi Mến (hay còn gọi là bãi tắm Cây Mến) nằm trong vịnh Thái Lan, kín gió nên biển lặng, nước trong xanh. Gọi là Cây Mến nhưng bãi tắm chỉ toàn là cây dừa, ấy vậy mà những cụ dừa này lớn tuổi hơn đa phần du khách đến đây. Thoạt nhìn, bãi biển Cây Mến trông như một hồ nước khổng lồ bao bọc chung quanh là những hàng dừa nghiêng mình và những vách đá vững chãi. Mấp mé nước biển xanh ngát là bãi cát chạy dài, mịn màng, vô cùng thích hợp cho những cuộc tản bộ sáng sớm hoặc chiều tà, hay những hoạt động vui chơi trên biển.

Bãi Mến chiêm ngưỡng từ góc cạnh nào cũng khiến bạn không chớp mắt, tựa như thước phim 3D đẹp đến say đắm lòng người khiến du khách phải đảo lại bảng xếp hạng những bãi tắm đẹp nhất từng biết đến. Bãi đâu có rộng nhưng khách Tây, khách ta cứ ùn ùn kéo đến.
Dulichgo
Rừng dừa ở Bãi Mến dễ được gần 100 năm, ghi dấu bao kỷ niệm vui buồn nơi biển đảo Tây Nam. Những thân dừa già xước dọc ngang nham nhở, không chỉ là nỗi đau của thiên nhiên, mà còn là sự dằn vặt, nỗi đau tinh thần khôn tả của người dân nơi đây, khi cơn bão số 5 năm 1997 khiến không ít người thiệt mạng.

Năm đó, hàng chục cây dừa ở Bãi Mến bị bão đánh bật gốc. Nhưng chỉ một, hai năm sau, rừng dừa với sức sống mạnh mẽ đã gửi vào lòng đất những trái dừa già, để rồi khi gặp hơi ấm từ ánh nắng ban mai rọi xuống Bãi Mến, mầm xanh đã nhú lên từ những thảm cát trắng tinh khôi.

Dừa ở Bãi Mến đem đến cho du khách một cảm nhận thú vị: Mát ngọt, thơm dịu như không khí trong lành nơi đây. Những quà dừa to mập ú có họ tên đàng hoàng: Dừa Chỉ. Giống Dừa Chỉ này một số địa phương ở phía Nam cũng trồng nhưng chỉ ở Nam Du và đặc biệt là ở Bãi Mến thì ngọt mát hơn cả, cứ như là nhân duyên vậy.
Dulichgo
Từ ngữ 'biển xanh, cát trắng, nắng vàng' vận vào Bãi Mến thật chuẩn. Bãi tắm thoai thoải kéo dài ra xa cả trăm mét giúp con trẻ tha hồ nô đùa. Mấy kiều nữ thấy Bãi Mến như cá gặp nước, vừa thả mình vào làn nước trong vắt dưới vịnh, vừa thưởng thức nước dừa khiến cánh mày râu ngẩn ngơ.

Sau khi dạo một vòng Bãi Mến, đắm mình trong dòng nước mát lành, bạn có thể tiếp tục đi thăm các bãi Ngự, bãi Chệt lân cận, nghỉ ngơi, chọn mua các hải sản tươi ngon của địa phương, mua một số loại đặc sản, đồ lưu niệm về làm quà và cắm trại đêm nếu thích.
Dulichgo
Bãi Mến cũng như những bãi tắm lớn nhỏ khác trong đảo Nam Du vẫn chưa nhiều dấu chân du khách nên biển nơi đây tuyệt đẹp. Người Nam Du quan tâm đến việc bảo vệ môi trường, đây cũng là lý do chính làm nên vẻ đẹp hoang sơ, tinh khiết cho Cây Mến.

Du lịch, GO! tổng hợp
Khám phá 'Hoa Quả Sơn' ở Cần Giờ
(iHay) - Thuở nhỏ xem phim Tây Du Ký, tôi cứ ngỡ loài khỉ chỉ sống trên núi mà thôi. Sau này mới “ngộ” ra thiên đường Hoa Quả Sơn của loài khỉ là chuyện trong phim. Nếu như chưa đặt chân đến Cần Giờ, mọi người sẽ không tin được ở vùng châu thổ lại có một đảo khỉ với hàng ngàn cá thể quần tụ y hệt như thiên đường hoang dã.

Không biết là ngẫu nhiên hay có sự sắp đặt mà cho đến bây giờ mỗi miền trên dải đất hình chữ S chỉ có duy nhất một nơi gọi là đảo khỉ. Miền bắc có đảo khỉ Cát Dứa nằm trên vịnh Lan Hạ (Quảng Ninh) và miền trung có đảo khỉ Hòn Lao thuộc vịnh Nha Phu (Khánh Hòa) - nơi mà đàn khỉ sống riêng biệt trên những hòn đảo độc lập. Riêng miền nam có đảo khỉ Cần Giờ.

Đảo khỉ Cần Giờ là cách định danh của dân gian khi mọi người thấy khỉ nhiều quá, chứ “chính danh” của nó là Lâm viên Cần Giờ nằm ven trục đường Rừng Sác thuộc xã Long Hòa, H.Cần Giờ (TP.HCM).

< Thường xuyên tràn ra lối bách bộ dành cho du khách.
Dulichgo
Thuở nhỏ xem phim Tây Du Ký, tôi cứ ngỡ loài khỉ chỉ sống trên núi mà thôi. Sau này mới “ngộ” ra thiên đường Hoa Quả Sơn của loài khỉ là chuyện trong phim… Nhìn những đàn khỉ tự do tung tẩy khắp nơi, không ít người ví Cần Giờ dường như đã trở thành thiên đường thật của những chú “Tôn Ngộ Không” tự bao giờ rồi. Nó không chỉ “làm chủ” cả khu lâm viên rộng lớn gần 2.000ha mà còn thể hiện “vai trò chủ nhà” khi tỏ ra vô cùng dạn dĩ. Du khách tản bộ nơi đây thì bất cứ lúc nào cũng bị “đụng” bởi cơ man nào là khỉ. Khỉ thoắt nhảy lên bàn ăn, trần xe ô tô quậy tưng, rồi thân thiện vọt lên vai bấu víu vào mặt, tóc, cổ áo du khách để… vòi được thưởng thức ăn.

Các khu rừng ngập mặn nguyên sinh Cần Giờ với hệ động thực vật đa dạng, độc đáo từng bị “chết trắng” do chất khai quang trong thời chiến tranh trước 1975. Nhưng nhờ đâu mà “những cánh rừng chết” một thời ấy lại có đàn khỉ lên đến hàng ngàn con.

< Khỉ ở Cần Giờ.

Và nhờ đâu chỉ trong vòng 25 năm sau, Cần Giờ trở thành một trong những cánh rừng đẹp nhất Đông Nam Á, được UNESCO công nhận là khu dự trữ sinh quyển rừng ngập mặn được phục hồi sau chiến tranh hóa học đầu tiên trên thế giới và cũng là khu dự trữ sinh quyển đầu tiên của Việt Nam? Đã có một sự hồi sinh thần kỳ ở vùng châu thổ Cần Giờ nhờ vào sức người miệt mài khôi phục màu xanh cây rừng ngút ngàn tầm mắt từ những khoảnh đất trơ trụi. Cũng chính sức người đã tạo ra đảo khỉ độc đáo ở vùng đất cũng rất độc đáo khi nó được hình thành bởi 3 cửa sông Sài Gòn, Đồng Nai và Vàm Cỏ rộng lớn này.

Từng là lính biên phòng, ông Dương Đình Bơ giải ngũ để đi trồng rừng và giữ rừng từ năm 1982. Ông Bơ đã nghỉ hưu nhưng anh em đang làm công tác quản lý ở đảo khỉ vẫn luôn xem ông là người tiên phong trực tiếp dụ khỉ để gầy bầy đàn khi mà ban đầu nó mới chỉ có lác đác vài ba con. Chính ông Bơ cũng không ngờ rằng có ngày đàn khỉ quần tụ đông đúc như bây giờ. Một trong những người điển hình “kế tục sự nghiệp dụ khỉ, nuôi khỉ giữa rừng ngập mặn” một thời của ông Bơ, là anh Nguyễn Hữu Thước với thâm niên 17 năm gắn bó cùng đảo khỉ. Anh Thước quê ở Chợ Gạo (Tiền Giang).

< Tự do tung tẩy trong những cánh rừng ngập mặn.

Năm 1999 anh cưới vợ người Cần Giờ rồi về đây lập nghiệp. Bám trụ được lâu năm như anh Thước có thể nói cũng là một kỳ tích. Đường sá trước đây ở đảo khỉ vô cùng cách trở bởi không có đường bộ mà chỉ có thường thủy len lõi theo những kênh rạch chằn chịt giữa rừng ngập mặn. từ đảo khỉ về trung tâm thành phố bây giờ chỉ mất khoảng hơn 1 giờ đi ô tô, nhưng trước đây nếu có việc cần đi thì phải mất cả ngày đi thuyền. Và bây giờ đảo khỉ cũng không hoang vắng như xưa nữa mà nó đã trở thành một “Hoa Quả Sơn” của đời thật, một thỏi nam châm hút du khách thập phương đến tham quan mỗi ngày.
Dulichgo
Đàn khỉ sinh sôi, tăng số lượng đàn theo năm tháng và sự bám trụ kiên cường trong bao bộn bề gian truân của những người như ông Bơ, anh Thước. Không phải là chuyên gia về động vật hoang dã nhưng bằng kinh nghiệm thực tế, anh Thước có khả năng “đọc hiểu tường tận” tập tính loài khỉ.

Anh Thước “đếm” được đàn khỉ bây giờ có gần 1.500 con, chủ yếu là khỉ đuôi dài, chia thành 7 bầy sống ở 7 khu vực trên đảo. Mỗi bầy có một lãnh địa riêng, thường thì nó không xâm chiếm nhau nhưng thỉnh thoảng vẫn xảy ra “đại chiến” để thể hiện sức mạnh thống lĩnh trong môi trường tự nhiên.

< Anh Nguyễn Hữu Thước với thâm niên 17 năm gắn bó cùng đảo khỉ.

Ngay trong mỗi bầy khi đến mùa giao phối cũng không hiếm lần đụng độ, rượt nhau chạy te tua giữa những chú khỉ đực. Khỉ cái ở đảo khỉ động dục vào tầm tháng 9 đến tháng 11 hàng năm, đến đầu mùa mưa (tháng 6 năm sau) thì đẻ (1 lần khỉ mẹ đẻ 1 khỉ con). Sau khi đẻ 4 tháng, khỉ mẹ lại bước vào chu kỳ sinh sản tiếp theo. Không ít lần anh Thước trở thành bà đỡ bất đắc dĩ khi khỉ mẹ bất ngờ gặp sự cố về sức khỏe.

“Hoa Quả Sơn” ở vùng châu thổ Cần Giờ được bảo vệ như báu vật, ngoài bộ phận quản lý thuộc Bộ Tư lệnh TP.HCM còn có sự tham gia của lực lượng biên phòng, kiểm lâm, công an... Một điều thú vị là người dân Cần Giờ có thói quen “cứ chờ đến năm con khỉ để đi xông đất đảo khỉ lấy hên”. Điểm dừng chân để du khách đi ca nô vào Chiến khu cách mạng Rừng Sác bây giờ là “căn cứ địa” của các bầy khỉ. Mỗi lần đến giờ ăn thì nó tràn ra các trục đường vốn dành cho mọi người bách bộ, vừa ngấu nghiến thức ăn vừa “làm cảnh” cho mọi người thỏa thích chụp hình, quay phim.

Theo Tân Phú - Ngọc Hải (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!
Hướng dẫn phượt đảo Điệp Sơn
Ghé thăm Điệp Sơn đảo, trải nghiệm cảm giác đi bộ trên con đường nổi giữa đại dương, thưởng thức hải sản ở làng chài Vạn Giã… sẽ đem lại cho bạn những cảm giác mới mẻ, đầy thú vị.

Cách TP HCM gần 500 km, Điệp Sơn đảo nằm trong vùng biển thuộc vịnh Vân Phong, tỉnh Khánh Hòa đang trở thành điểm đến đầy hấp dẫn, lôi kéo nhiều du khách. Nơi đây cuốn hút bởi vẻ đẹp hoang sơ và đặc biệt là con đường nổi lênh đênh giữa đại dương độc đáo nhất Việt Nam.

Cách di chuyển

< Tàu ra Điệp Sơn.

Để đến Điệp Sơn, bạn phải tới thị trấn Vạn Giã, Khánh Hòa để bắt tàu ra đảo. Từ TP HCM bạn có thể bắt xe khách đến Nha Trang, thuê xe máy chạy theo hướng bắc khoảng 60 km là tới nơi.
Dulichgo
Ngoài ra, bạn có thể lên xe khách ra Phú Yên, rồi thuê xe máy tại thành phố Tuy Hòa chạy theo hướng nam khoảng 60 km để đến Vạn Giã. Nếu đi từ Tuy Hòa, bạn nên chạy men theo con đường ven biển, đi qua những điểm du lịch rất đẹp của Phú Yên như Mũi Điện, vịnh Vũng Rô. Cảm giác vi vu xe máy qua những con đường đèo ven biển ít người cho bạn cảm phiêu du, tự do.

< Con đường nằm dưới mực nước biển độc đáo, du khách có thể đi lại từ đảo này sang đảo khác ở Điệp Sơn.

Từ thị trấn Vạn Giã, đi theo đường Trần Hưng Đạo để đến bến tàu. Thường tàu chạy vào sáng sớm, chuyến cuối lúc 15h. Nếu đi tàu từ bến đò ra Điệp Sơn, bạn phải phụ thuộc vào những hành khách địa phương khác.

Nếu thuê nguyên một con tàu của dân chài để đi ra đảo, bạn hãy đi theo đường Trần Hưng Đạo, đến tìm nhà chú Hai lái đò, cách bến đò khoảng 300 m. Chi phí tham quan và khám phá toàn bộ quần đảo là 500.000 đồng, tàu có thể chở 7 - 8 người. Vì vịnh Vân Phong sóng khá mạnh, ra đảo cũng khá xa (mất khoảng 1h để đến nơi) nên tàu bè thường ra đảo vào buổi sáng để chiều về bến.

Các điểm tham quan, trải nghiệm

< Điệp Sơn thủy đạo, con đường chìm dưới mặt nước biển nối liền 3 hòn đảo lớn nhỏ. 6h hàng ngày, thủy triều rút, con đường cát xuất hiện, dài khoảng 500 m, rộng từ 8 m ở gần đảo, rồi nhỏ dần ra xa còn khoảng 2-3 m. Khi thủy triều dâng, đường nằm chìm dưới mặt biển khoảng 1 m
Dulichgo
Điểm trải nghiệm đầu tiên sẽ là con đường trên biển độc đáo. Từ Vạn Giã, sau khoảng 1h lênh đênh trên biển, quần đảo Điệp Sơn với 3 hòn đảo nhỏ sẽ hiện ra rõ nét trên đường chân trời. Các bạn đừng cho tàu chạy thẳng tới Điệp Sơn, hãy dừng lại tại hòn đảo giữa, từ đây có thể nhìn thấy con đường trên biển nằm bên dưới mặt nước, kéo dài khoảng 800 m, nối liền với đảo Điệp Sơn lớn.

Sau khi trải nghiệm con đường này, bạn ghé thăm Điệp Sơn đảo gồm khoảng 80 hộ dân, chủ yếu sống bằng nghề chài lưới. Việc sinh hoạt của người dân trên đảo buổi tối trông chờ vào máy phát điện, mỗi gia đình chỉ có 3 tiếng đồng hồ sử dụng điện hàng ngày. Đời sống của người dân còn nhiều khó khăn, du khách có thể kết hợp du lịch và từ thiện.

Thăm thú Điệp Sơn đảo xong, hãy khám phá các hòn đảo nhỏ xung quanh, nổi bật nhất là hòn Một, cách đó khoảng 15 phút đi tàu. Tại đây, điểm thú vị nhất chính là sự hoang sơ, vắng vẻ, bãi biển xanh biếc và một cánh đồng cỏ lau ngút ngàn. Đây sẽ nơi lý tưởng để các bạn chụp ảnh, ghi lại những bức hình kỷ niệm lung linh về vịnh Vân Phong.

Ăn uống

Trên Điệp Sơn đảo rất ít hàng quán ăn, chỉ có một hàng nước ngọt ở đầu làng. Các đảo xung quanh là đảo hoang, vì vậy nếu muốn cắm trại bạn nên chuẩn bị đồ ăn, nước uống trước.

< Hàng nước giải khát ở Điệp Sơn.
Dulichgo
Ngoài ra, các bạn nên dành một buổi tối trải nghiệm thị trấn Vạn Giã. Tại đây, bạn tha hồ thưởng thức hải sản tươi ngon với giá rẻ. Đi dọc con đường Trần Hưng Đạo, men theo bờ vịnh sẽ thấy có những quán hải sản. Một đĩa hàu tươi ngon đầy ắp hay ốc đập có giá 50.000 đồng...

Lịch trình gợi ý

Thông thường, các bạn có thể khám phá Điệp Sơn trong vòng 2 ngày một đêm. Có hai phương án thích hợp sau:

Sau khi đến Nha Trang hoặc Tuy Hòa vào sáng sớm, các bạn thuê xe máy và chạy ngay đến Vạn Giã rồi lên tàu ra đảo, có thể đem theo lều ngủ trên đảo hay trở về thị trấn Vạn Giã chơi một đêm.

Sau khi đến Nha Trang hoặc Tuy Hòa vào sáng sớm, các bạn thoải mái vui chơi khám phá Nha Trang, hay Tuy Hòa rồi trưa khoảng 14h tới thị trấn Vạn Giã, nghỉ lại một đêm khám phá thị trấn nhỏ này, rồi sáng mai sẽ khởi hành ra đảo sớm.

Lưu ý

Trên đảo rất hoang sơ, và không có dịch vụ nhiều nên các bạn muốn ở lại nên chuẩn bị đầy đủ hành trang, đồ ăn, nước uống…

Ngoài ra, trên đảo hay trên con đường nổi trên biển không có những nơi xử lý rác, các bạn hãy ý thức giữ gìn môi trường và cảnh quan nơi đây sạch đẹp.

Theo Phan Lộc (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Đường nằm dưới biển ở Khánh Hòa
Hòn Bịp - Điệp Sơn
Tết ở Trường Sa 2
(CAND) - Khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng nhất. Khi cả đảo Trường Sa hướng về màn hình vô tuyến nhìn kim đồng hồ chạy những giây cuối sang năm mới, pháo hoa bung sắc bảy màu trên nền trời, rồi nghe Chủ tịch nước chúc Tết; khi Đảo trưởng đọc thư của Bộ Tư lệnh Hải quân chúc Tết cán bộ chiến sĩ thì tổ tuần tra vẫn bước trên cát và người lính vẫn đứng ở các vọng gác bồng súng canh giữ biển đảo thềm lục địa Tổ quốc.

Chở Tết ra Trường Sa

Khoảng một tháng trước Tết là tàu hải quân (HQ) đã chở hàng Tết ra cho bộ đội đồn trú ở quần đảo Trường Sa. Đoàn công tác đi chúc tết năm nhiều năm ít, nhưng bao giờ cũng có đại diện Bộ Quốc phòng, Quân chủng Hải quân, các cơ quan, cánh nhà báo và văn công.

Ba con tàu lớn chịu sóng gió đậu chình ình ở bến cảng quân sự Cam Ranh để... “ăn hàng” rồi chia nhau nhằm hướng bắc, hướng giữa, hướng nam đi “tua” hết hơn 30 đảo nổi, đảo chìm, và gần 20 nhà giàn DK1.

Hải trình dằng dặc hơn 600 hải lý, ngày thường đi cả chục ngày, dịp áp Tết đi hết vòng cũng phải 20 ngày, công việc này do Lữ đoàn 146 đảm nhiệm. Chính các con tàu này còn chở tân binh trẻ măng rắn rỏi bịn rịn lần đầu tiên ra đảo, thay cho lính cựu hết thời hạn đồn trú đang náo nức chờ tàu ra đổi “phiên gác” Trường Sa để trở về với gia đình đón xuân.

Mỗi con tàu HQ sẽ phải chở khoảng 5.000 tấn hàng tết đi trong gió mùa. Đại úy Đào Trọng Vĩnh, Chính trị viên tàu HQ 996 - Vùng 4 Hải quân, nói rằng: “Anh em thủy thủ vất vả trong sóng gió, nhưng còn theo tàu về đất liền, chứ cán bộ chiến sĩ ở đảo thì thiếu vắng đất liền quê hương, nên thủy thủ vẫn vui vẻ chở hàng phục vụ đồng đội ăn tết ở đảo, rồi mới yên tâm ai được về nhà thì về, còn không thì vẫn trực ở bến cảng”.
Dulichgo
Quả thật! Lính đảo đón xuân, ăn tết chòi chọi với nhau giữa biển nước mênh mông. Năm nào có cầu truyền hình, có văn công ra đảo và đoàn công tác ở lại đón giao thừa thì cảm giác đất liền và quê hương mới gần gũi ở bên.

Nhưng, cũng chỉ đảo Trường Sa Lớn và vài đảo nữa được hạnh phúc trong vòng tay người đất liền, chứ các đảo chìm, nhà giàn DK1 thì lính tráng đón tết cùng nhau, và vui xuân cùng đất liền quê hương qua màn hình tivi và sóng Đài Tiếng nói Việt Nam. Vì thế, dù có vất vả, gian lao bao nhiêu thì những người lính thủy trên tàu cũng đè sóng cấp 7 cấp 8 mà đi, để mang hàng tết, mang tình cảm người đất liền ra quần đảo Trường Sa.

Có thực mới vực được đạo, những đồ ăn uống trong dịp Tết phải lo đầu tiên: Gạo nếp, đậu xanh, lá dong, măng khô, nấm hương, mộc nhĩ, bánh kẹo, mứt, cà phê... và những chú lợn nhốt sẵn trong cũi, cả đàn gà nhốt trong mấy chuồng cũng được bốc lên tàu. Tất nhiên, sẽ có bia lon để bộ đội chúc nhau đêm giao thừa và ba ngày Tết.

Tết Nguyên đán được nghỉ huấn luyện như đất liền, nhưng sẵn sàng chiến đấu thì đêm giao thừa cũng thường trực. Thời gian giải trí dông dài hơn ngày thường. Vậy là, các dụng cụ thể thao: bóng bàn, cầu lông, cờ tướng,...; các loại hình giải trí: tú lơ khơ, sách, báo Tết, đĩa DVD hài Tết, ca nhạc... cũng được xếp xuống hầm tàu ra Trường Sa.

Ở quần đảo Trường Sa, chưa bao giờ trồng được đào phai, đào bích phương Bắc, hay mai vàng phương Nam. Thế là, trong các kiện hàng đóng ra Trường Sa, thay đào, mai tươi là bằng các loại hoa nhựa, hoa lụa; người đất liền còn cẩn thận sắm thêm mâm ngũ quả, đèn lồng, đèn dây nhấp nháy,…cho lính đảo trang trí đón xuân.

Không khí Tết có lẽ bắt đầu từ bến cảng Cam Ranh. Trong cái cảnh bùi ngùi mẹ tiễn con, chị tiễn em, vợ tiễn chồng... cả tiếng sụt sịt lẫn tiếng cười của người đất liền cố làm ra vẻ bình thản cho người lính đi biển yên lòng..., là thanh âm rộn rã của bến cảng thường nhật; đôi khi cất lên tiếng lợn eng éc và tiếng gà cục tác ở ngay trên boong tàu.

Thỉnh thoảng gặp hình ảnh trên vai người lính ra đảo thay quân chiếc đàn ghita, hay xách một chậu mai nho nhỏ còn đang đơm nụ. Đã thấy sắc màu và hương vị Tết ở những bó lá dong tươi, những cặp bánh chưng xanh gói sớm, những bức tranh Đông Hồ, hay các kiện hàng viết nắn nót “Chúc mừng năm mới!”, “... thân tặng đảo Trường Sa Đông”, “Chúc cán bộ, chiến sĩ đảo Thuyền Chài đón xuân vui tươi”..., được chuyển lên tàu.

Tết sớm ở Trường Sa

Có lẽ ra Trường Sa tác nghiệp nhiều nhất, và ra đảo vào dịp Tết nhiều nhất phải kể đến các phóng viên Báo Hải quân. Và chính các nhà báo đã ghi lại những thông tin chân thực sinh động nhất về bộ đội Trường Sa đón Tết như thế nào.

Nghi lễ đón tàu trang trọng, các sĩ quan, chiến sĩ xếp hai hàng thẳng tắp, giơ tay lên vành mũ chào đoàn công tác. Những cái bắt tay rất chặt, những vòng tay ôm nhau như đi xa bao nhiêu năm bây giờ mới gặp lại. Có cả bàn chân xốn xang của người lính trẻ, sau hai ngày vật vã say sóng, bước rụt rè lên đảo.
Người lên trước, hàng lên sau, mấy cây mai nhỏ xinh cũng theo bước chân những tân binh lên đảo. Sinh động nhất là mấy chú ỉn sổng chuồng, lính đảo không khiêng lên xe kéo được, đành phải người đẩy mông, người nắm hai tai lợn... kéo đi.

Cán bộ chiến sĩ đảo Trường Sa Lớn ăn Tết ngay hôm tàu cập đảo. Khi tàu chưa cập đảo thì các “chiến binh” giỏi tay dao tay thớt đã “ngả" một con lợn. Hành, răm, húng quế, mùi tàu... đưa từ đất liền ra, cộng với các loại rau thơm ở đảo cũng được huy động thêm để đậm đà hương vị.
Dulichgo
Độc đáo và bất ngờ là lính anh nuôi trên tàu HQ xách lên đảo mấy hộp dưa hành nén trắng muốt, lính đảo nhìn thấy, mắt anh chàng nào cũng sáng lên. Tất nhiên, bánh chưng nấu sẵn từ đất liền, cũng chuyển từ tàu xuống để bữa cỗ Tết sớm thực sự là cỗ Tết.

Một thoáng lặng người đứng trước cột mốc chủ quyền Trường Sa to lớn như tượng đài có phù điêu trống đồng và hình ngôi sao vàng đắp nổi, ghi: Vĩ độ: 08, 38’ 30”; Kinh độ: 111, 55’55”, trên đầu là lá cờ Tổ quốc bay trong gió lộng, mà lòng cảm thấy rưng rưng.

Dường như đến Trường Sa ai cũng thấy yêu thêm Tổ quốc, ai cũng cảm nhận được nghĩa vụ công dân, thấy mình nhỏ bé trước người lính biển đã nhiều năm đội nắng gió canh giữ biển đảo, quê hương.

Đoàn công tác cùng ăn Tết sớm với những người lính đảo. Quây quần. Sum họp. Hương vị bánh chưng thoảng bay. Mùi lá bánh và mùi dưa hành quyện lẫn xộc vào mũi.

Bất giác nhìn ra ngoài thấy vút cao một cây nêu dựng vội của anh lính nào đó, khiến cái cảm giác chiều 30 Tết ở đất liền đến rất gần. Nhưng, ở ngoài kia, nơi bãi biển, nơi cầu tàu, nơi các vọng gác..., vẫn có các chiến sĩ hải quân, đang bồng súng canh giữ biển trời.

Khi tàu chở hàng đến đảo chìm đảo nổi cuối cùng thì chỉ còn khoảng một tuần nữa là tết. Không khí đón xuân ở các đảo đã nhộn nhịp lắm rồi. Xuồng CQ chở đoàn công tác cập đảo thì đã thấy lính đảo viết các câu khẩu hiệu trên bảng tin, hoặc cắt dán trên băng khẩu hiệu: “Mừng Xuân, mừng Đất nước!”, “Vui Xuân mới, không quên nhiệm vụ!”, “Đón Xuân vui tươi, an toàn, tiết kiệm”...

Đã áp Tết, nên các đảo nổi bắt đầu trang trí bàn thờ Tổ quốc, trang hoàng phòng Hồ Chí Minh, làm cây hoa dân chủ. Ở cuối chặng hành trình, Đoàn công tác ăn tết sớm với lính đảo được thưởng thức bánh chưng gói bằng... lá bàng vuông.

Tết vui tươi, trang trọng... thiêng liêng!
Dulichgo
Người đất liền ra Trường Sa, giật mình khi bắt gặp những sản phẩm đẹp tinh tế được làm từ bàn tay các “nghệ nhân đảo”. Không khí Tết có lẽ bắt đầu từ bàn tay người lính có những vân hoa này.

Cây đào, hoặc cây mai nhiều hoa, lắm lộc, nhìn xa cứ tưởng là cây tươi - quà tặng sớm của đất liền, lính đảo khiêng về ngự ở phòng khánh tiết... đón giao thừa. Nhưng, thực ra đó là sản phẩm của người lính đảo tỉ mẩn, khéo léo, cắt dán, tỉa tót tạo hình từ cả tháng trước.

Có loại hoa đào hoa mai làm bằng lụa, có loại hoa làm từ... ốc biển, vỏ trai, vỏ sò mò dưới bãi san hô. Thêm một tràng dây điện nhấp nháy bảy màu (quà của đất liền), gắn thêm các câu hỏi gấp thành hình cánh chim hay hình hoa giấy ghim vào cành, ghi nội dung câu hỏi, thế là thành cây hoa để đêm giao thừa tổ chức tiết mục hái hoa dân chủ.

Nhưng có lẽ rộn ràng và vui nhất là cảnh những người lính trẻ quây xung quanh cái chiếu ni lông... gói bánh chưng. Lá dong gửi từ đất liền ra, có lẽ chỉ còn xanh khi các con tàu đến điểm đảo đầu tiên là Trường Sa Lớn và Song Tử Tây... còn đến các đảo nổi, đảo chìm khác thì lá dong đã... héo quắt.

Lính đảo nâng niu từng chiếc lá rách vẫn tận dụng làm lá gói trong cùng. Thiếu lá dong hoặc không có thì lính đảo dùng lá bàng vuông gói... bánh chưng. Lá bàng vuông xanh mỡ màng, được cắt hai đầu gấp lại theo cuống lá. Không quy định hình dáng kích thước, lính đảo khéo tay gói theo tùy hứng.

Bánh chưng trên các đảo ở Trường Sa được gọi là bánh chưng ba miền: lính đảo người miền Bắc gói bánh vuông theo khuôn sẵn, lính người miền Trung gói bánh hình tròn, người miền Nam gói bánh dài... như bánh tét, cùng luộc chung một nồi, cùng bày chung một bàn thờ, bên cạnh mâm ngũ quả đón giao thừa. Ai cũng muốn gửi một chút tình cảm quê hương của mình vào chiếc bánh, nên Tết ở đảo Trường Sa phong phú, sinh động lắm.

Đêm giao thừa ở đảo, mọi người tập trung ở Phòng Hồ Chí Minh. Tiết mục hái hoa dân chủ, ai hái được câu hỏi nào thì trả lời hoặc thực hành câu hỏi ấy. Các đảo Trường Sa Lớn, Song Tử Tây, Nam Yết... có dân sinh sống, thì bao giờ cũng có các cháu thiếu nhi cùng tham gia vui chơi với lính đảo.
Dulichgo
Mấy năm gần đây, đảo Trường Sa Lớn đã ra dáng phố thị, có dân, có công nhân viên chức, có cán bộ chính quyền nữa, nên Tết Nguyên đán bao giờ cũng ấm áp, đông vui hơn các đảo nổi, đảo chìm, nhà giàn khác.

Chiều mùng 1 Tết, bộ đội chia nhau đi chúc tết nhà chùa, sang Trạm khí tượng, Trạm hải đăng và đến các nhà dân chúc tết, mừng tuổi cho các cháu. Nhưng, thực ra, ngay từ chiều 30 Tết, chỉ huy lãnh đạo đảo Trường Sa Lớn, đảo Song Tử Tây, đảo Nam Yết... đã đi bộ đến chùa xây trên đảo, thăm hỏi, tặng quà các vị sư, và đến trụ sở xã đảo thăm hỏi chính quyền, nhắc lại công việc phối hợp tổ chức đêm giao thừa đoàn kết quân dân trên đảo. Tình cảm quân dân ở nơi nào cũng đằm thắm; lại đến lượt anh em ở Trạm khí tượng thủy văn sang chúc tết Trạm hải đăng Trường Sa rồi kéo nhau sang chúc tết bộ đội.

Hình ảnh hùng tráng và lãng mạn nhất có lẽ là sáng mùng 1 Tết khi quân dân đảo Trường Sa xếp hàng chào cờ Tổ quốc và hát Quốc ca thì tổ tuần tra trên xuồng cao tốc CQ phóng như bay trên ngọn sóng chạy vòng quanh đảo tuần tra khi biển trời đã náo nức Xuân về.

Nhà văn Sương Nguyệt Minh (An Ninh Thế Giới)
Du lịch, GO!

Tết ở Trường Sa
Tuyết rơi trên đỉnh núi Ba Vì ở Hà Nội
(VNE) - Cách trung tâm thủ đô Hà Nội khoảng 60 km, đỉnh núi Ba Vì (huyện Ba Vì, Hà Nội) sáng 24/1 cũng có tuyết rơi với mật độ khá dày.

Theo ông Đỗ Hữu Thế, Giám đốc Trung tâm Dịch vụ du lịch sinh thái và giáo dục môi trường (Vườn quốc gia Ba Vì), tầm 6h sáng 24/1 tuyết bắt đầu rơi nhiều trên núi Ba Vì, rơi nhiều nhất tầm 9h sáng trên khu vực đền Thượng, cách cổng rừng quốc gia khoảng 13 km.

< Nhiều bạn trẻ đã đổ lên núi Ba Vì ngắm tuyết.

"Tôi đang đứng trên đỉnh Tản Viên ở độ cao 1.227 m. Lúc này tuyết vẫn đang rơi dày, nhìn xung quanh trắng xóa tuyết, nhiệt độ khoảng 0 độ C", ông Thế cho biết lúc 13h chiều.
Ngay khi biết có tuyết rơi trên núi Ba Vì, nhiều bạn trẻ ở Hà Nội và các tỉnh lân cận đã đổ lên núi ngắm tuyết.

Hiện Vườn quốc gia Ba Vì vẫn mở cửa bình thường, đường giao thông lên núi không bị ách tắc, song lãnh đạo vườn quốc gia Ba Vì khuyến cáo du khách đi lại cẩn thận vì đường trơn trượt.

< Các bạn trẻ thích thú khi gặp tuyết trên đường.

Giám đốc Trung tâm Dịch vụ du lịch Vườn quốc gia Ba Vì cho biết thêm, mùa đông năm 2007 đỉnh núi Ba Vì từng có tuyết, nhưng rơi vào ban đêm, mật độ thưa nên ít người biết.

Vườn quốc gia Ba Vì nằm trên địa bàn 5 huyện: Ba Vì, Thạch Thất, Quốc Oai (Hà Nội), huyện Lương Sơn, Kỳ Sơn (tỉnh Hòa Bình), cách thủ đô Hà Nội 60 km. Trong Vườn quốc gia Ba Vì có một số đỉnh núi có độ cao trên 1.000 m như đỉnh Vua (1296 m), đỉnh Tản Viên (1.227 m), đỉnh Ngọc Hoa (1.131 m), đỉnh Viên Nam (1.081 m) và một số đỉnh thấp hơn như đỉnh Hang Hùm (776 m), đỉnh Gia Dê (714 m)…

Theo Đoàn Loan (Vnexpress)
Du lịch, GO!
Đảo Hải Tặc bây giờ
(TTO) - Với cái tên “dữ dằn”, quần đảo Hải Tặc bây giờ lại là những hòn đảo mang vẻ đẹp hoang sơ gắn với cuộc sống yên ả ở vùng biển Tây Nam. Đây cũng là một điểm du lịch thú vị dành cho những ai thích khám phá.

Những chuyến tàu chợ

“Tàu này về tới Hòn Tre. Sang mấy “hòn” khác của đảo Hải Tặc phải tự mướn ghe. Không có tàu khách đâu!” - chị Ngọc Thu, khách đợi tàu, nói với chúng tôi. Đã quá quen thuộc, chị nói chắc nịch: “Hơn nửa tiếng nữa tàu mới chạy”.
Lúc này là 14g. Cái nắng nóng hổi của miền biển như táp thẳng vào mặt. Trên con tàu gỗ hình dáng như ngôi nhà nhỏ, cánh đàn ông cởi trần hùng hục vác từng thùng hàng, phuy nước, bao gạo... nặng trĩu. Họ lom khom nghiêng mình để lọt vào được khoang tàu. Xe máy, xe đạp, cây giống - hầm bà lằng mọi thứ hàng hóa lần lượt được chuyển lên tàu.

14g30, tàu nổ máy rền rĩ, bắt đầu nhổ neo. Tiếng máy tàu inh tai nhưng không át nổi tiếng trò chuyện rôm rả của hành khách trên tàu. Xen lẫn vào đó là tiếng chó con oăng oẳng, tiếng gà chiêm chiếp đang bị nhốt trong giỏ. Con tàu chuyển mình, dần bỏ lại khung cảnh nhộn nhịp của đất liền.

Phía trước tàu, những dãy ghế khách đã lấp kín. Phần sàn tàu nhẵn bóng phía sau cũng đông đen người ngồi, kẻ nằm. Người đàn ông tầm 40 tuổi kê chiếc cặp táp sau gáy, nói: “Cứ ngủ một giấc là tới nơi. Chừng hơn một tiếng”. Anh cho biết mình tên Tuấn, là cư dân của đảo Hòn Tre Lớn. Lúc này anh mới tiết lộ lý do lúc gặp trên bến tàu, anh cứ nhìn chăm chăm rồi hỏi chúng tôi từ đâu tới: “Đảo này ngót nghét vài trăm nóc nhà. Dân đây quen mặt thuộc tên nhau hết. Nhìn ai lạ biết liền”.

Cạnh chúng tôi là chị Nguyễn Ngọc Liên (50 tuổi) ngồi bó gối thu lu nhìn ra biển. Chị kể gia đình ra đảo đã mấy chục năm. Hồi ở đất liền (thị xã Hà Tiên) kinh tế khó khăn quá. Thấy ở đảo đi ghe, đánh cá... dễ kiếm tiền hơn nên gia đình dọn ra đảo sống.

Chị Liên mới đi chợ về, bên cạnh chị nào là rau củ, trái cây, đồ dùng hằng ngày... Chị bảo ở đảo một lần đi chợ rất gian nan vì mất nguyên ngày. Vì thế đã cất công đi, chị cố gắng mua một lần về nhà xài dần.
Dulichgo
Sáng 9g đi tàu từ Hòn Tre vào đất liền (Hà Tiên), chiều 14g30 từ Hà Tiên về lại. Mỗi ngày chỉ có một lượt tàu đi, về. Chị cho biết trước đây ra vô đảo có hai con tàu, nhưng hiện một chiếc đã ngừng chạy để tu sửa.

Cuộc sống của cư dân quần đảo Hải Tặc ở phía Nam đất nước gắn liền với chuyến tàu biển thế này. Tất cả lương thực, thuốc men, vật dụng cần thiết cho cuộc sống đều có mặt khi mỗi chuyến tàu cập đảo.

Đổi thay làng chài

Cuộc sống yên bình nơi đảo Hòn Tre mỗi ngày sôi động hai lần nhờ chuyến tàu rời và cập cảng. Hơn một giờ đi qua, con tàu gỗ chậm chạp ngang qua những hòn đảo nhỏ xanh rì, thẳng hướng hòn đảo lô nhô những nóc nhà bờ biển. Tàu chuẩn bị cập chân cầu cảng. Hành khách ngồi dậy, chuẩn bị đồ đạc lên bờ.

Những chiếc xe gỗ hai bánh chuyên để kéo hàng đã đậu sẵn trên cầu cảng. Xe máy ra đón người nhà cũng chen kín. Rất nhanh chóng, hàng hóa được vác ra, chất lên xe kéo. Cầu cảng huyên náo, nhộn nhịp hẳn.

“Hòn Tre bây giờ đông vui rồi” - ông Tâm Hồng, người sống trên đảo mấy chục năm, nhận xét. Trong ký ức ông vẫn không thể quên: “Những năm bộ đội đánh nhau với Pol Pot, do giáp Campuchia nên người dân trên đảo Hòn Tre Lớn phải sơ tán hết ra đảo Hòn Heo”. Ngày đó rất ác liệt. “Pháo kích tóe sáng trên trời. Nửa đêm tui phải lôi mấy đứa em xuống hầm trú. Bà nội tui bị đạn rớt trúng đùi trái máu chảy ròng ròng” - chị Nguyễn Thị Lệ Thu (50 tuổi), sống ở đảo, kể lại.

Yên bình rồi người dân quay về đây sinh sống. Ông Tâm Hồng vẫn nhớ những năm 1980 cả Hòn Tre Lớn này chỉ có hơn 20 nóc nhà.

Rồi cứ thế, vì dễ làm ăn nên hòn đảo này cư dân dần đông đúc. Chỉ những nóc nhà tụ lại thành một làng chài ven biển, ông Tăng Hồng Phước, chủ tịch UBND xã Tiên Hải, cho biết dân đảo phần lớn làm nghề khai thác, đánh bắt thủy sản. Khi nguồn thủy sản cạn dần, ngư dân chuyển sang nuôi trồng thủy sản.
Dulichgo
Ngồi nghỉ trước cửa nhà, anh Nguyễn Văn Trường cho biết: “Tui ít ở nhà, tối ngày ở ngoài lồng bè miết. Lâu lâu mới đảo qua nhà”.

Anh cởi trần, vận mỗi chiếc quần tây cũ mèm, nước da đen bóng. Anh bảo trước đây đi ghe đánh bắt, giờ chuyển qua làm lồng bè nuôi trồng, đêm đêm anh đi lặn biển bắt ốc. “Đi lặn vô chừng lắm, ngày dăm vài chục có, ngày bốn, năm trăm ngàn đồng cũng có” - anh cười hề hà phóng khoáng bảo thế là sống được rồi.

Cuộc sống trên đảo dần thay đổi như lời ông Tâm Hồng: “Trước kia ở đảo toàn nhà lá xu xơ. Giờ đã có nhiều nhà tường”.

Dạo một vòng quanh đảo Hòn Tre Lớn, phần lớn là những căn nhà xây gọn gàng mọc lên ngày càng nhiều. Mấy chục năm đi ghe lăn lộn, giờ về mở một quán tạp hóa nho nhỏ, gia đình ông Tâm Hồng cũng cất được “nhà tường” khang trang hướng ra biển mát rượi.

Bao quanh đảo Hòn Tre Lớn giờ là một con đường bêtông khép kín dài 7km, một bên là núi non xanh hùng vĩ, một bên là biển cả xanh rì. Đảo cũng đã có trường dành cho học sinh cấp I, cấp II khang trang. “Điện sinh hoạt phát từ nguồn máy diesel, thời gian phát điện bảy giờ mỗi ngày: sáng từ 8g-10g, chiều 17g-22g. Nhiều gia đình có điều kiện đã tự trang bị máy phát điện dự phòng” - ông Phước cho biết.

Ngư dân trên đảo nói rằng cuộc sống ở đây yên bình, thanh thản, không có những bon chen. Và cái tình người trên đảo đầy ắp, gắn mọi người như anh em một nhà. Như lời anh Nguyễn Văn Trường: “Sống trên đảo tình người cao hơn những chỗ khác. Có nhiều người đêm hôm bệnh đột xuất. Người có ghe sẵn lòng chở ngay vô đất liền mà không lấy đồng tiền công” - anh nói.

“Homestay” trên đảo Hải Tặc

Cái tên quần đảo “Hải Tặc” tự gợi cho du khách sự tò mò. Thêm thế mạnh của quần đảo này là có những hòn đảo còn nguyên vẻ hoang sơ, bãi biển đẹp, thị xã Hà Tiên đang đẩy mạnh phát triển du lịch ở đây.
Dulichgo
Hiện nay có rất nhiều công ty du lịch tổ chức tour du lịch Hà Tiên - quần đảo Hải Tặc với những lời quảng cáo: “Khám phá quần đảo - nơi ẩn náu của những tên cướp biển khét tiếng, nghe kể về huyền thoại những băng cướp, trải nghiệm cảm giác thật khi tham gia “game show” cướp biển” đã thu hút du khách.

Ông Tăng Hồng Phước, chủ tịch xã, cho biết: “Hiện nay lượng khách đến đảo Hải Tặc mỗi năm khoảng 3.000 lượt. Những dịp cuối tuần, lễ tết rất đông. Cả đảo Hòn Tre có ba nhà trọ với 13 phòng trọ nhưng không đủ phục vụ. Nhiều khi khách phải nghỉ lại ở nhà dân, trường học, đồn biên phòng” .

Ông Phước cho biết thêm: “Hiện nay ở đảo đã thử nghiệm mô hình du lịch “homestay” - du khách cùng ăn, cùng ở, cùng làm, cùng chơi với người dân bản địa. Du khách đến đây sẽ được ở nhà dân, tìm hiểu cuộc sống người dân, đi tham quan lồng bè nuôi trồng thủy sản, đi ghe đánh cá, câu mực, lặn biển...”.

Theo Minh Phượng, Yến Trinh (Tuổi Trẻ)
Du lịch, GO!
Hang Cỏ - "Nhà hát" giữa biển khơi
Nằm ở trung tâm bảo tồn đảo Cống Đỏ, hang Cỏ là một trong những điểm đến hấp dẫn mà du khách quốc tế yêu thích ghé thăm trên hành trình tham quan Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long.

< Cảnh quan hài hòa, yên bình khu vực hang Cỏ.

Hang Cỏ nằm giữa vùng biển trong xanh, phẳng lặng, phía ngoài được bao quanh bởi vô số đảo đá lớn nhỏ với nhiều hình thù đẹp. Hang Cỏ đặc trưng với bãi cát trắng muốt, hang động có nhiều nhũ đá nguyên sơ. Khu vực hang Cỏ có hệ thực vật đa dạng, xanh tốt, phủ khắp từ chân tới đỉnh các đảo đá.

< Bãi cát mịn, trắng muốt trải dài đẹp mê hồn.
Dulichgo
Để phục vụ khách tham quan, Ban Quản lý Vịnh Hạ Long đã xây dựng hệ thống đường đi trong hang, đường tham quan lên đỉnh hang phục vụ du khách.

< Từ hang Cỏ, du khách có thể khám phá vẻ đẹp hòn Đầu Rồng, các đảo đá còn giữ vẻ nguyên sơ.

< Phía trong hang Cỏ có hệ thống măng nhũ đá tuyệt đẹp rủ xuống, vòm hang lượn sóng. Nhiều du khách ví đây như nhà hát giữa biển khơi.
Dulichgo
Tới tham quan hang Cỏ, du khách có thể đắm mình trong làn nước trong xanh, hoặc chèo thuyền khám phá vẻ đẹp của các đảo đá vôi xung quanh, tham quan măng nhũ đá, khám phá hang Cỏ.

< Hang Cỏ còn lưu giữ được nhiều măng, nhũ đá đẹp.

< Đây là điểm đến yêu thích của du khách quốc tế trên hành trình tham quan Vịnh Bái Tử Long. Tại đây du khách có thể tắm biển, tổ chức những bữa tiệc.

< Hoặc thích thú thưởng thức không khí yên bình, khám phá các đảo đá xung quanh trên thuyền.

Theo Hà Phong - Minh Lê (Báo Quảng Ninh)
Du lịch, GO!
Đẹp quá hồ sen ở Côn Đảo
(DVO) - Có dịp đến với Côn Đảo đúng mùa hoa sen nở (từ tháng 9 đến tháng 12), phần lớn du khách thập phương đều dành nhiều thời gian ghé thăm và lưu lại những hình ảnh đẹp tại hồ sen An Hải, nằm ở gần trung tâm đảo.

Từng được ví như “địa ngục trần gian” xưa, Côn Đảo ngày nay là một địa danh gắn liền với thời đấu tranh gian khổ, bi hùng của các chiến sĩ cách mạng bị kẻ thù giam cầm. Song nơi đây cũng hứa hẹn tiềm năng du lịch Côn Đảo bởi vẻ đẹp tiềm ẩn chờ đón sự khám phá của du khách. Đặc biệt hơn, nếu đến thăm Côn Đảo đúng mùa hoa sen nở, du khách sẽ không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp bông hoa sen thanh khiết của biển đảo thân thương nơi đây.

< Đường Hoàng Phi Yến mềm mại uốn lượn giữa hồ sen An Hải.
Dulichgo
Được coi như gạch nối tự nhiên giữa trung tâm đảo với khu vực miếu thờ bà thứ phi Hoàng Phi Yến - một trong những người vợ của chúa Nguyễn Ánh, hồ sen An Hải là hồ nước ngọt lớn thứ 2 ở Côn Đảo, nguồn cung cấp nước ngọt cho cư dân trên đảo.

Từ trên cao nhìn xuống, hồ sen An Hải như một chiếc gương xanh khổng lồ. Hồ rộng khoảng gần 1 ha với bạt ngàn cây hoa sen mọc tự nhiên và có đặc điểm rất riêng là thường nở muộn hơn khoảng 1 tháng so với mùa sen thông thường. Hoa sen nở nơi đây cũng lâu tàn hơn hoa sen ở nơi khác. Khi mà những bông sen ở đất liền đã bắt đầu “vào hạt” thì sen Côn Đảo mới nở rộ. Những ngày đó, cả một vùng hồ rộng lớn luôn ngào ngạt hương hoa sen, thơm man mác, nhẹ nhàng mà tinh khiết.

< Những bông sen muộn giữa hồ sen An Hải.
Dulichgo
Theo cư dân trên đảo, không ai biết chính xác hoa sen xuất hiện ở Côn Đảo từ bao giờ. Nhưng có chuyện dân gian kể rằng, do can gián chúa Nguyễn Ánh dựa vào lũ thực dân xâm lược khi ấy để chống lại quân Tây Sơn nên bà phi Hoàng Phi Yến đã bị đày ra Côn Đảo. Hoàng tử Cải con của bà do khóc đòi mẹ nên cũng bị chúa Nguyễn Ánh ném xuống biển trong khi chạy trốn. Được sự giúp đỡ của người dân trên đảo, bà Phi Yến đã xây cất mộ cho hoàng tử Cải và ngày đêm nhang khói cho con.

Trong một lần người dân tổ chức lễ xá tội vong nhân, tên đồ tể là Biện Thi đã nảy lòng ham muốn rồi nén chui vào phòng của bà Phi Yến. Khi hắn đụng đến cánh tay thì bà Phi Yến giật mình tri hô cho dân làng bắt và xử tội tên Biện Thi. Về phần bà Phi Yến, để giữ gìn tiết hạnh, bà đã tự chặt đứt cánh tay rồi quyên sinh.

Người dân tiếc thương đã lập miếu thờ bà Phi Yến. Và cũng từ đó, hồ An Hải bắt đầu xuất hiện hoa sen. Sen mọc tự nhiên với sức sống mãnh liệt. Những búp sen trắng, hồng cùng khoe hương sắc giữa mặt hồ trong xanh như những ném tâm nhang thành kính tưởng nhớ người phụ nữ trung trinh, tiết hạnh.

Hiện nay, với mục đích phát triển du lịch Côn Đảo bền vững, cùng với nhiều danh lam thắng cảnh và di tích lịch sử, hồ sen An Hải cũng đã được tôn tạo khang trang với con đường mang tên Hoàng Phi Yến trải nhựa rộng thênh thang chia đôi hồ. Những ngày đầu thu, cùng thả bước trên con đường giữa hồ, hít căng lồng ngực hương thơm nhẹ nhàng, mát dịu của hoa sen nở, tâm hồn mỗi người dường như cũng trở lên thanh tịnh, nhẹ nhàng hơn. Hồ sen An Hải cũng là địa điểm lý tưởng cho du khách dừng chân, chụp hình lưu niệm trước khi viếng thăm miều thờ bà Phi Yến.

Theo Tạ Quang Đạo (Dân Việt)
Du lịch, GO!