Đăng bởi: Mua Bán Cho Thuê Máy Lọc Nước Hàn Quốc
11/24/2015 05:41:00 AM
0
(DNSG) - Suốt chiều dài hàng trăm cây số từ vùng thượng nguồn An Phú cho tới Tân Châu, kéo dài qua Phú Tân, Chợ Mới trên địa bàn tỉnh An Giang, dọc tuyến tỉnh lộ 954 men theo bờ Nam của dòng sông Tiền thơ mộng, chúng tôi đã gặp hàng trăm cái "chợ đẩy" nho nhỏ ngược xuôi.
< "Chợ đẩy" hầu như chỉ xuất hiện ở vùng An Giang.
Và không chỉ là nguồn cung cấp lương thực, thực phẩm cùng các nhu yếu phẩm khác, "chợ đẩy" dường như còn là một nét văn hóa riêng biệt của người dân vùng sông nước này.
Lặng lẽ bên đời
< "Chợ đẩy" thực sự là nhu cầu thiết yếu của người dân trong vùng.
"Chợ đẩy" (hay còn gọi là chợ di động) thực chất là những chiếc xe chở đầy hàng hóa như rau, củ, quả, thịt, cá, hoặc quần áo, đồ nhựa, đồ gia dụng bằng inox..., được các chủ hàng đẩy đi bán dọc các con đường. Những chiếc xe ấy thường được làm bằng gỗ, thiết kế đơn giản, có hai bánh và giá đỡ, chứa được khá nhiều đồ.
Dulichgo
Trò chuyện với chúng tôi, chị Hạnh, một trong số những người buôn bán bằng xe đẩy, cho biết: "Tôi ở bên Mỹ Hội Đông (huyện Chợ Mới) nhưng thường đẩy xe sang bên này buôn bán. Hằng ngày hai vợ chồng dậy sớm, xuống dưới Kiến An lấy hàng chất lên xe, rồi đẩy đi bán dọc đường.
< Thịt heo, mặt hàng khá được ưa chuộng.
Do ở vùng này người dân sống rải rác, chỉ tập trung quanh con đường 954 dọc sông Tiền, trong khi các khu chợ cố định lại ở xa nên họ thích mua hàng ở các "chợ đẩy" hơn. Dù công việc khá vất vả, có khi phải đi bộ đẩy xe hàng chục cây số một ngày, nhưng lời lãi cũng chẳng bao nhiêu, chỉ đủ đắp đổi qua ngày".
Bên cạnh những xe đẩy bán rau, củ, quả thông dụng như của chị Hạnh còn có những xe đẩy bán thịt heo, cá hay quần áo, chén bát. Với người dân vùng thượng nguồn sông Tiền, những loại hàng hóa này được cho là "quý hiếm".
< Một "ki ốt" bách hóa tổng hợp.
Chị Tân, một chủ xe đẩy thịt heo, kể mỗi ngày chị phải dậy từ 2 giờ sáng, chạy xe máy xuống tận lò mổ heo ở Châu Đốc để lấy thịt về bán. Tuy bán cả ngày cũng chỉ được khoảng 14 - 16 ký lô thịt, chẳng bõ công thức khuya dậy sớm nhưng do đã gắn bó với nghề gần cả chục năm và cũng có nhiều khách quen, nhiều mối hàng nên chị thấy tiếc nếu phải bỏ nghề.
Không giống như những người bán hàng rong thường cất tiếng rao để giới thiệu sản phẩm mình bán, những người chủ "chợ đẩy" bên sông Tiền chỉ cần mẫn đẩy xe đi trong im lặng. Họ lặng lẽ đi bên lề cuộc đời, yên bình giữa dòng người, xe như một khoảng lặng.
< Lặng lẽ giữa dòng đời xuôi ngược.
Dulichgo
Có lẽ, chỉ khi chứng kiến những người phụ nữ, trẻ con túm tụm bên "chợ đẩy", cười nói và "giao dịch" với nhau mới cảm nhận rõ ràng nét đẹp mộc mạc cũng như sự thân thuộc của "chợ đẩy" với người dân nơi đây.
Bà Tám Hồng ở Vĩnh Hòa (An Phú) cho biết, nhà bà ở cách chợ cố định tới hơn 10 cây số, đi từ nhà ra chợ có khi mất cả tiếng đồng hồ, nên không thể đi chợ hằng ngày. Vì thế, những cái "chợ đẩy" này thực sự tiện dụng và hữu ích, đáp ứng được nhu cầu của mọi người nơi đây. Dù chỉ là một chiếc xe nhỏ bé nhưng có đủ cả thực phẩm dùng hằng ngày.
< Đối với các cụ già không thể qua đường mua, chủ chợ thường tận tình qua đường giao hàng tận tay khách.
Chưa kể, người mua cần món hàng gì mà hôm nay "chợ" không có, chỉ cần dặn người bán, hôm sau họ sẽ đáp ứng ngay. Cả những hộ dân sinh sống ở những cụm dân cư phía trong đường lộ cũng thường đợi "chợ đẩy" đi qua để mua bán, trao đổi hàng hóa khi cần.
Nét đẹp nơi thượng nguồn
Thực tế, trong công cuộc hiện đại hóa đất nước, đã có rất nhiều trung tâm thương mại, siêu thị hiện đại xuất hiện ở Châu Đốc, Long Xuyên hay Tân Châu, nhưng chắc chắn không gì có thể thay thế những cái "chợ đẩy" nhỏ bé, cần mẫn như đến từ quá khứ này được.
< Những đồng tiền khó nhọc sau một ngày buôn bán.
Dulichgo
Nó như một phần cuộc sống của người dân miền sông nước, đặc trưng của nó là sự thân thiện, gần gũi. Ở đó không chỉ có những lần bán mua, mặc cả, ngã giá, mà còn chứa đựng tình người, nét mộc mạc, đơn sơ của đất và người nơi đây.
Có một điều lạ là dòng sông Tiền đi qua khá nhiều địa phương, từ An Giang cho tới Đồng Tháp, Vĩnh Long, Tiền Giang, Bến Tre, nhưng "chợ đẩy" lại chỉ xuất hiện ở vùng thượng nguồn phía An Giang mà thôi. Và ngay cả phía bờ Bắc đối diện tỉnh lộ 954, bên địa phận Đồng Tháp cũng không thấy xuất hiện "chợ đẩy".
< Hàng quần áo.
Với nhiều người dân trong vùng, "chợ đẩy" đã rất thân quen, dường như cuộc sống của họ không thể thiếu nó. Nhưng với những ai lần đầu đặt chân tới dải đất nằm phía thượng nguồn sông Tiền này, đó là điều khá lạ lùng. "Chợ đẩy" thực ra cũng không có gì đặc biệt nhưng lại làm người ta nhớ mãi.
Như ai đó từng nói, nếu muốn biết văn hóa đặc trưng của cộng đồng dân cư ở một vùng đất, hãy đến khu chợ của vùng đất đó tìm hiểu. Và quả là muốn hiểu đầy đủ tính cách, văn hóa cũng như thói quen hay nếp sống của cư dân vùng thượng nguồn sông Tiền ở An Giang thì không thể bỏ qua những chiếc "chợ đẩy".
Những mặt hàng mộc mạc, thân quen trên những chiếc "chợ đẩy" sẽ là những nét phác họa vùng đất chúng hiện diện. Chẳng hạn như mùa khô thì "chợ đẩy" bán bầu, bí, dưa hấu, dưa hoàng kim, hay cải ngồng, cải bẹ; còn mùa mưa, là mùa nước nổi tràn về thì không thể thiếu bông điên điển, bông súng, bông sen...
Dulichgo
Rồi những "chợ đẩy" bán vải vóc, thẻ cào điện thoại, nước giải khát... cũng là một phần hơi thở của cuộc sống, của sự đổi thay tất yếu bên cạnh những điều đẹp đẽ được gìn giữ từ lâu.
Và điều kỳ lạ nữa là chính người dân ở vùng này cũng không biết "chợ đẩy" có từ khi nào, chỉ biết lúc đầu rải rác vài cái đẩy loanh quanh, rồi khi nhu cầu mua bán tăng lên, "chợ đẩy" xuất hiện nhiều hơn, đa dạng về mặt hàng và giá cả.
Đến nay, "chợ đẩy" xuất hiện nhiều đến nỗi những khu chợ cố định ngày càng vắng khách và người ta mặc nhiên coi "chợ đẩy" là "đặc sản" của vùng đất này.
Theo Đoàn Đại Trí (Doanh Nhân Sàigòn)
Du lịch, GO!
< "Chợ đẩy" hầu như chỉ xuất hiện ở vùng An Giang.
Và không chỉ là nguồn cung cấp lương thực, thực phẩm cùng các nhu yếu phẩm khác, "chợ đẩy" dường như còn là một nét văn hóa riêng biệt của người dân vùng sông nước này.
Lặng lẽ bên đời
< "Chợ đẩy" thực sự là nhu cầu thiết yếu của người dân trong vùng.
"Chợ đẩy" (hay còn gọi là chợ di động) thực chất là những chiếc xe chở đầy hàng hóa như rau, củ, quả, thịt, cá, hoặc quần áo, đồ nhựa, đồ gia dụng bằng inox..., được các chủ hàng đẩy đi bán dọc các con đường. Những chiếc xe ấy thường được làm bằng gỗ, thiết kế đơn giản, có hai bánh và giá đỡ, chứa được khá nhiều đồ.
Dulichgo
Trò chuyện với chúng tôi, chị Hạnh, một trong số những người buôn bán bằng xe đẩy, cho biết: "Tôi ở bên Mỹ Hội Đông (huyện Chợ Mới) nhưng thường đẩy xe sang bên này buôn bán. Hằng ngày hai vợ chồng dậy sớm, xuống dưới Kiến An lấy hàng chất lên xe, rồi đẩy đi bán dọc đường.
< Thịt heo, mặt hàng khá được ưa chuộng.
Do ở vùng này người dân sống rải rác, chỉ tập trung quanh con đường 954 dọc sông Tiền, trong khi các khu chợ cố định lại ở xa nên họ thích mua hàng ở các "chợ đẩy" hơn. Dù công việc khá vất vả, có khi phải đi bộ đẩy xe hàng chục cây số một ngày, nhưng lời lãi cũng chẳng bao nhiêu, chỉ đủ đắp đổi qua ngày".
Bên cạnh những xe đẩy bán rau, củ, quả thông dụng như của chị Hạnh còn có những xe đẩy bán thịt heo, cá hay quần áo, chén bát. Với người dân vùng thượng nguồn sông Tiền, những loại hàng hóa này được cho là "quý hiếm".
< Một "ki ốt" bách hóa tổng hợp.
Chị Tân, một chủ xe đẩy thịt heo, kể mỗi ngày chị phải dậy từ 2 giờ sáng, chạy xe máy xuống tận lò mổ heo ở Châu Đốc để lấy thịt về bán. Tuy bán cả ngày cũng chỉ được khoảng 14 - 16 ký lô thịt, chẳng bõ công thức khuya dậy sớm nhưng do đã gắn bó với nghề gần cả chục năm và cũng có nhiều khách quen, nhiều mối hàng nên chị thấy tiếc nếu phải bỏ nghề.
Không giống như những người bán hàng rong thường cất tiếng rao để giới thiệu sản phẩm mình bán, những người chủ "chợ đẩy" bên sông Tiền chỉ cần mẫn đẩy xe đi trong im lặng. Họ lặng lẽ đi bên lề cuộc đời, yên bình giữa dòng người, xe như một khoảng lặng.
< Lặng lẽ giữa dòng đời xuôi ngược.
Dulichgo
Có lẽ, chỉ khi chứng kiến những người phụ nữ, trẻ con túm tụm bên "chợ đẩy", cười nói và "giao dịch" với nhau mới cảm nhận rõ ràng nét đẹp mộc mạc cũng như sự thân thuộc của "chợ đẩy" với người dân nơi đây.
Bà Tám Hồng ở Vĩnh Hòa (An Phú) cho biết, nhà bà ở cách chợ cố định tới hơn 10 cây số, đi từ nhà ra chợ có khi mất cả tiếng đồng hồ, nên không thể đi chợ hằng ngày. Vì thế, những cái "chợ đẩy" này thực sự tiện dụng và hữu ích, đáp ứng được nhu cầu của mọi người nơi đây. Dù chỉ là một chiếc xe nhỏ bé nhưng có đủ cả thực phẩm dùng hằng ngày.
< Đối với các cụ già không thể qua đường mua, chủ chợ thường tận tình qua đường giao hàng tận tay khách.
Chưa kể, người mua cần món hàng gì mà hôm nay "chợ" không có, chỉ cần dặn người bán, hôm sau họ sẽ đáp ứng ngay. Cả những hộ dân sinh sống ở những cụm dân cư phía trong đường lộ cũng thường đợi "chợ đẩy" đi qua để mua bán, trao đổi hàng hóa khi cần.
Nét đẹp nơi thượng nguồn
Thực tế, trong công cuộc hiện đại hóa đất nước, đã có rất nhiều trung tâm thương mại, siêu thị hiện đại xuất hiện ở Châu Đốc, Long Xuyên hay Tân Châu, nhưng chắc chắn không gì có thể thay thế những cái "chợ đẩy" nhỏ bé, cần mẫn như đến từ quá khứ này được.
< Những đồng tiền khó nhọc sau một ngày buôn bán.Dulichgo
Nó như một phần cuộc sống của người dân miền sông nước, đặc trưng của nó là sự thân thiện, gần gũi. Ở đó không chỉ có những lần bán mua, mặc cả, ngã giá, mà còn chứa đựng tình người, nét mộc mạc, đơn sơ của đất và người nơi đây.
Có một điều lạ là dòng sông Tiền đi qua khá nhiều địa phương, từ An Giang cho tới Đồng Tháp, Vĩnh Long, Tiền Giang, Bến Tre, nhưng "chợ đẩy" lại chỉ xuất hiện ở vùng thượng nguồn phía An Giang mà thôi. Và ngay cả phía bờ Bắc đối diện tỉnh lộ 954, bên địa phận Đồng Tháp cũng không thấy xuất hiện "chợ đẩy".
Với nhiều người dân trong vùng, "chợ đẩy" đã rất thân quen, dường như cuộc sống của họ không thể thiếu nó. Nhưng với những ai lần đầu đặt chân tới dải đất nằm phía thượng nguồn sông Tiền này, đó là điều khá lạ lùng. "Chợ đẩy" thực ra cũng không có gì đặc biệt nhưng lại làm người ta nhớ mãi.
Như ai đó từng nói, nếu muốn biết văn hóa đặc trưng của cộng đồng dân cư ở một vùng đất, hãy đến khu chợ của vùng đất đó tìm hiểu. Và quả là muốn hiểu đầy đủ tính cách, văn hóa cũng như thói quen hay nếp sống của cư dân vùng thượng nguồn sông Tiền ở An Giang thì không thể bỏ qua những chiếc "chợ đẩy".
Dulichgo
Rồi những "chợ đẩy" bán vải vóc, thẻ cào điện thoại, nước giải khát... cũng là một phần hơi thở của cuộc sống, của sự đổi thay tất yếu bên cạnh những điều đẹp đẽ được gìn giữ từ lâu.
Và điều kỳ lạ nữa là chính người dân ở vùng này cũng không biết "chợ đẩy" có từ khi nào, chỉ biết lúc đầu rải rác vài cái đẩy loanh quanh, rồi khi nhu cầu mua bán tăng lên, "chợ đẩy" xuất hiện nhiều hơn, đa dạng về mặt hàng và giá cả.
Đến nay, "chợ đẩy" xuất hiện nhiều đến nỗi những khu chợ cố định ngày càng vắng khách và người ta mặc nhiên coi "chợ đẩy" là "đặc sản" của vùng đất này.
Theo Đoàn Đại Trí (Doanh Nhân Sàigòn)
Du lịch, GO!
Tagged with:
Phong tục - Văn hóa VN
Xã xì trét
Mua Bán Cho Thuê Máy Lọc Nước Hàn Quốc
Tạp chí Việt: Blog cập nhật tin tức gia đình, làm đẹp, thời trang, du lịch, pháp luật đời sống mới nhất hàng ngày. "www.TapChi.Info " tin tức của người Việt.Popular Posts
-
Mưa rừng Đà Bắc(iHay) - M ột chiều Hà Nội, khi cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi nhanh trên thành phố, chúng tôi ngược về một nơi không xa, đi đón cơn mưa ở một vùng...
-
Mùa hoa Đỗ Mai về trên Vũng Tàu(GĐO) - V ài năm trở lại đây, cứ mỗi độ cuối tháng 12, người ta lại kháo nhau lên đường tìm một loài hoa dại. Nếu Dã Quỳ làm nức lòng dân ph...
-
Về quê hương Đồng Khởi, đón gió biển hoang sơ(DVO) - N hững ngày nghỉ lễ cuối tháng 4 là thời điểm du khách tìm đến những địa điểm tham quan du lịch để thư giãn, nghỉ ngơi, giải trí. N...
-
Cách làm trắng da tại nhà hiệu quảRất nhiều cách làm trắng da hiệu quả lâu dài từ tự nhiên cho chị em được chia sẻ trên các trang mạng xã hội và diễn đàn làm đẹp mà bạn có th...
-
TP.HCM tổ chức 128 chợ hoa tếtC hợ Hoa tết là hoạt động truyền thống, là nét sinh hoạt văn hóa đặc sắc của người dân TP.HCM. Đây là dịp giao lưu giữa các nhà vườn, nghệ n...
-
Chùa Đông Ngọ - Hải DươngC hùa thường gọi là chùa Cập Nhất, chùa Động Ngọ, tọa lạc ở thôn Cập Nhất, xã Tiên Tiến, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương. Chùa thuộc hệ phái ...
-
Chín cửa sông Cửu Long(ATC) - Đ ại trường giang Mê Kông chảy vào đất Việt rồi đổ ra biển lớn bằng chín cửa sông Cửu Long như chín con rồng uốn lượn. < Lộ trình...
-
Khám phá Thanh Lân(BQN) - T hanh Lân là một xã đảo của huyện đảo Cô Tô. Nơi đây được thiên nhiêu ưu đãi nhiều bãi biển hoang sơ, thơ mộng. Trên đảo có nhiều đ...
-
Những nơi cần đến ngay nếu muốn xem tuyết ở VNB a Vì, Tam Đảo, Sa Pa hay Mẫu Sơn... là những địa điểm tuyết trắng bao phủ trên khắp các sườn núi, cây cỏ tạo nên những khung cảnh đẹp. Du ...
-
Tép bạc miền Tây Nam BộC a dao có câu 'Buổi chợ đương đông con cá lòng tong còn chê lạt/ Buổi chợ tan rồi con tép bạc khen ngon'; đây chỉ là cách chơi chữ ...
Danh Mục
Địa danh
Xã xì trét
Chuyến đi kỳ thú
Thắng cảnh tâm linh
Làng nghề
Lễ hội
Girl xinh
Girl Châu Á
Núi
Du lịch
Bikini
Tự tình
Động
Lộ hàng
Girl Việt Nam
Blogger
18+
Ẩm thực
Khách sạn
Cẩm nang du lịch
Làm đẹp
Hot girl
Sức khỏe
Clip Shock
Show Biz
Teen tự sướng
Tin tức sốc
Y học bốn phương
Đà Lạt
Girl Châu Âu
Góc Tâm Sự
Ngọc Trinh
Đặt khách sạn
Ảnh nóng
Ảnh sex
Chăm sóc da
Công ty đa cấp
Dưỡng da
Gái đẹp 3 miền
Hiếp Dâm
Khám phá
Lưu Dịp Phi
Ngực phụ nữ
Nuôi dạy con
Sống ảo
Thủ thuật Blogger
Trang điểm




No comments: