Cao nguyên
Mâm cơm Tết của đồng bào người Mông có thể là thịt gà, canh cải, đậu phụ, rau cải đắng, thịt treo gác bếp, hoặc có khi chỉ là mèn mén.
< Một phụ nữ Mông đi chợ huyện Mèo Vạc trước Tết mang về một con gà.
Chúng tôi tới Hà Giang trước Tết Nguyên đán 2 tuần lễ, đây cũng là thời điểm nhiều gia đình ở xã Cán Chu Phìn, huyện Mèo Vạc đang trong những ngày Tết truyền thống. Thời gian ăn Tết với đồng bào Mông trên Hà Giang có thể kéo dài cả tuần lễ, ăn Tết xong, họ sẽ bắt đầu lên nương để phát cỏ, chọc đất, gieo ngô cho vụ mới.
< Sắc đào nở hồng trên những mái nhà ở Hà Giang mỗi khi Tết đến xuân về.
Chúng tôi lấp ló phía trước ngôi nhà của anh Giàng Mí Sếnh và chị Li Thị Bảy khi cả nhà đang quây quần quanh một chiếc bàn hình chữ nhật. Căn nhà rất thấp, ánh sáng bên ngoài không thể len vào bên trong được. Chúng tôi không nhìn rõ mặt ai, nguồn sáng trong nhà chỉ là chiếc bếp củi cháy liu riu.
“Làm một chén rượu đi”, một thanh niên nói tiếng Kinh rất rõ đề nghị. Chủ nhà kéo thêm hai chiếc ghế nữa, thế là mọi người cùng ngồi xúm quanh chiếc bàn, cả người lớn và trẻ con, khoảng chục người.
< Người Mông treo thịt lợn ngay trên bếp để ăn Tết.
Mâm cơm Tết có một đĩa thịt gà luộc, một ít thịt treo gác bếp rang, đậu phụ kho, rau cải nấu canh, rất tươm tất. Đàn bà, con gái cũng uống rượu. Mà phải uống bằng bát. Rượu được hâm nóng trong một chiếc nồi nhôm nhỏ, rồi cứ thế múc ra, mỗi người ực một hơi, hết cả bát, khói còn bay lên khi người ta “khà” một tiếng, thích thú và thỏa mãn.
“Cứ làm nông xong lúc nào thì ăn Tết lúc đó. Ăn Tết kéo dài mấy ngày là theo ý của chủ nhà. Đây là bà con họ hàng”, anh Giàng Mí Sếnh nói.
Dulichgo
Chúng tôi bước ra ngoài, mới có 5 giờ chiều nhưng cao nguyên đá đã buốt lạnh và xám xịt. Những cánh hoa đào run run trong sương. Hà Giang rét, rét buốt, càng khiến những bữa rượu ăn Tết của nhiều gia đình kéo dài liên miên.
< Và nhất định phải uống rượu.
Thịt treo gác bếp như một "thước đo" Tết to hay nhỏ của đồng bào Mông nơi đây. Năm nào, nhà có nhiều thịt treo, năm đó là Tết xôm tụ. Ngược lại, năm nào bếp trống trơn, đó là năm cái nghèo đói ''ăn cắp'' mất Tết của người già, con trẻ.
< Ông Vừ Chứ Ná và bà Vừ Thị Già.
Chúng tôi gõ cửa nhà ông Vừ Chứ Ná, 61 tuổi và bà Vừ Thị Già 52 tuổi khi bóng tối đã phút chốc ập xuống miền núi đá Mèo Vạc. Gió lạnh cứng người. Hai ông bà đang ngồi cạnh nhau bên một bếp củi, bên trên là một ấm nước đang reo. Ông biết một ít tiếng Kinh và nói lơ lớ, bà không hiểu chúng tôi nói gì, chỉ ra hiệu là mời vào, ngoài trời rất lạnh.
Căn nhà thấp hơn cả căn nhà chúng tôi ghé lúc chiều, nó cũng nhỏ hơn, kê một cái giường và vô vàn đồ đạc, nào gùi, nào bao tải, vách nhà treo la liệt những túm đỗ để làm giống. Phía trong nhà còn là một chuồng nuôi gia súc, gia cầm, mấy con chó, con gà ở chung với nhau, rét cóng, con nào cũng co ro.
< Bà Già đang canh siêu nước sôi trên bếp.
Dulichgo
“Ăn cơm chưa, nấu cơm nhé?”, ông Vừ Chứ Ná chỉ tay lên dải thịt lợn treo vàng ươm trên bếp. Chúng tôi gật đầu. Ông Ná lấy một ít gạo trắng đổ vào chiếc nồi nhôm, bắc lên bếp. Lúc chờ cơm sôi thì lấy con dao, xẻo một khúc thịt trên bếp xuống. Con dao sắc bén, một lát cắt ngọt để lộ ra khoanh thịt đỏ hồng, như thịt hun khói chúng tôi thường thấy trong siêu thị.
Bà Già giúp ông Ná dội nước sôi lên miếng thịt, ông Ná cạo hết lớp bụi đen bám vào, rồi kê thớt, thái số thịt thành từng miếng nhỏ, cho hết vào một cái chảo sâu lòng. Chúng tôi háo hức nhìn, ông Ná cười: “Thịt ăn Tết''.
< Ông Ná thái thịt nấu cơm.
Bếp lửa cháy bập bùng. Ông Ná kể chuyện hàng tháng đi bộ xuống chợ huyện Mèo Vạc ra sao, ở đây chống chọi với cái lạnh thế nào, chúng tôi bóc mấy gói snack mang theo mời ông ăn, người đàn ông gật gù: “Cái này ngon nhỉ”.
Chảo thịt cứ thế nấu chín trên bếp mà không phải cho thêm bất cứ gia vị gì, không dầu mỡ, không mắm muối, bột ngọt. Mùi thơm hấp dẫn bay khắp nhà.
< Canh cải rừng trồng trên núi đá tai mèo.
Cơm được dọn ra trên một chiếc bàn gỗ (hầu như nhà nào cũng có chiếc bàn này), có một đĩa thịt rang, một tô canh cải đắng, một nồi cơm trắng tinh, thơm phức và một gáo rượu (ông Ná đun nóng rượu ngô rồi cho vào một chiếc gáo bằng nhựa).
“Uống đi, cho ấm”, ông Ná giục. Bà Già ực một cái, bát rượu bốc hơi. Chúng tôi nhấp môi, ông bà Ná cười ha ha rồi nói với nhau mấy câu tiếng Mông.
< Nhịp sống bình yên trong những căn nhà trên núi đá tai mèo.
Dulichgo
“Chúng tôi ở đây lâu lắm rồi. Vợ cả tôi chết, tôi lấy bà này là bà hai. Bây giờ tôi có tổng cộng 10 đứa con, cháu thì nhiều lắm, không nhớ hết. Các con cháu đi làm xa hết, thi thoảng cho tiền mua gạo, không thì chúng tôi trồng ngô, đỗ, làm được gì, ăn nấy”, ông Ná nhâm nhi.
Ngoài kia là núi đá tai mèo, là sương giăng, là những con đường uốn lượn trong mây. Ở trong mái nhà tranh, giữa cao nguyên đá này, chúng tôi đã nhìn thấy những hạnh phúc giản dị như chính cuộc sống của cặp vợ chồng nghèo.
Theo Thúy Hằng - Lê Nam (Thanh Niên)
Du lịch, GO!
< Một phụ nữ Mông đi chợ huyện Mèo Vạc trước Tết mang về một con gà.
Chúng tôi tới Hà Giang trước Tết Nguyên đán 2 tuần lễ, đây cũng là thời điểm nhiều gia đình ở xã Cán Chu Phìn, huyện Mèo Vạc đang trong những ngày Tết truyền thống. Thời gian ăn Tết với đồng bào Mông trên Hà Giang có thể kéo dài cả tuần lễ, ăn Tết xong, họ sẽ bắt đầu lên nương để phát cỏ, chọc đất, gieo ngô cho vụ mới.
< Sắc đào nở hồng trên những mái nhà ở Hà Giang mỗi khi Tết đến xuân về.
Chúng tôi lấp ló phía trước ngôi nhà của anh Giàng Mí Sếnh và chị Li Thị Bảy khi cả nhà đang quây quần quanh một chiếc bàn hình chữ nhật. Căn nhà rất thấp, ánh sáng bên ngoài không thể len vào bên trong được. Chúng tôi không nhìn rõ mặt ai, nguồn sáng trong nhà chỉ là chiếc bếp củi cháy liu riu.
“Làm một chén rượu đi”, một thanh niên nói tiếng Kinh rất rõ đề nghị. Chủ nhà kéo thêm hai chiếc ghế nữa, thế là mọi người cùng ngồi xúm quanh chiếc bàn, cả người lớn và trẻ con, khoảng chục người.
< Người Mông treo thịt lợn ngay trên bếp để ăn Tết.
Mâm cơm Tết có một đĩa thịt gà luộc, một ít thịt treo gác bếp rang, đậu phụ kho, rau cải nấu canh, rất tươm tất. Đàn bà, con gái cũng uống rượu. Mà phải uống bằng bát. Rượu được hâm nóng trong một chiếc nồi nhôm nhỏ, rồi cứ thế múc ra, mỗi người ực một hơi, hết cả bát, khói còn bay lên khi người ta “khà” một tiếng, thích thú và thỏa mãn.
“Cứ làm nông xong lúc nào thì ăn Tết lúc đó. Ăn Tết kéo dài mấy ngày là theo ý của chủ nhà. Đây là bà con họ hàng”, anh Giàng Mí Sếnh nói.
Dulichgo
Chúng tôi bước ra ngoài, mới có 5 giờ chiều nhưng cao nguyên đá đã buốt lạnh và xám xịt. Những cánh hoa đào run run trong sương. Hà Giang rét, rét buốt, càng khiến những bữa rượu ăn Tết của nhiều gia đình kéo dài liên miên.
< Và nhất định phải uống rượu.
Thịt treo gác bếp như một "thước đo" Tết to hay nhỏ của đồng bào Mông nơi đây. Năm nào, nhà có nhiều thịt treo, năm đó là Tết xôm tụ. Ngược lại, năm nào bếp trống trơn, đó là năm cái nghèo đói ''ăn cắp'' mất Tết của người già, con trẻ.
< Ông Vừ Chứ Ná và bà Vừ Thị Già.
Chúng tôi gõ cửa nhà ông Vừ Chứ Ná, 61 tuổi và bà Vừ Thị Già 52 tuổi khi bóng tối đã phút chốc ập xuống miền núi đá Mèo Vạc. Gió lạnh cứng người. Hai ông bà đang ngồi cạnh nhau bên một bếp củi, bên trên là một ấm nước đang reo. Ông biết một ít tiếng Kinh và nói lơ lớ, bà không hiểu chúng tôi nói gì, chỉ ra hiệu là mời vào, ngoài trời rất lạnh.
Căn nhà thấp hơn cả căn nhà chúng tôi ghé lúc chiều, nó cũng nhỏ hơn, kê một cái giường và vô vàn đồ đạc, nào gùi, nào bao tải, vách nhà treo la liệt những túm đỗ để làm giống. Phía trong nhà còn là một chuồng nuôi gia súc, gia cầm, mấy con chó, con gà ở chung với nhau, rét cóng, con nào cũng co ro.
< Bà Già đang canh siêu nước sôi trên bếp.
Dulichgo
“Ăn cơm chưa, nấu cơm nhé?”, ông Vừ Chứ Ná chỉ tay lên dải thịt lợn treo vàng ươm trên bếp. Chúng tôi gật đầu. Ông Ná lấy một ít gạo trắng đổ vào chiếc nồi nhôm, bắc lên bếp. Lúc chờ cơm sôi thì lấy con dao, xẻo một khúc thịt trên bếp xuống. Con dao sắc bén, một lát cắt ngọt để lộ ra khoanh thịt đỏ hồng, như thịt hun khói chúng tôi thường thấy trong siêu thị.
Bà Già giúp ông Ná dội nước sôi lên miếng thịt, ông Ná cạo hết lớp bụi đen bám vào, rồi kê thớt, thái số thịt thành từng miếng nhỏ, cho hết vào một cái chảo sâu lòng. Chúng tôi háo hức nhìn, ông Ná cười: “Thịt ăn Tết''.
< Ông Ná thái thịt nấu cơm.
Bếp lửa cháy bập bùng. Ông Ná kể chuyện hàng tháng đi bộ xuống chợ huyện Mèo Vạc ra sao, ở đây chống chọi với cái lạnh thế nào, chúng tôi bóc mấy gói snack mang theo mời ông ăn, người đàn ông gật gù: “Cái này ngon nhỉ”.
Chảo thịt cứ thế nấu chín trên bếp mà không phải cho thêm bất cứ gia vị gì, không dầu mỡ, không mắm muối, bột ngọt. Mùi thơm hấp dẫn bay khắp nhà.
< Canh cải rừng trồng trên núi đá tai mèo.
Cơm được dọn ra trên một chiếc bàn gỗ (hầu như nhà nào cũng có chiếc bàn này), có một đĩa thịt rang, một tô canh cải đắng, một nồi cơm trắng tinh, thơm phức và một gáo rượu (ông Ná đun nóng rượu ngô rồi cho vào một chiếc gáo bằng nhựa).
“Uống đi, cho ấm”, ông Ná giục. Bà Già ực một cái, bát rượu bốc hơi. Chúng tôi nhấp môi, ông bà Ná cười ha ha rồi nói với nhau mấy câu tiếng Mông.
< Nhịp sống bình yên trong những căn nhà trên núi đá tai mèo.
Dulichgo
“Chúng tôi ở đây lâu lắm rồi. Vợ cả tôi chết, tôi lấy bà này là bà hai. Bây giờ tôi có tổng cộng 10 đứa con, cháu thì nhiều lắm, không nhớ hết. Các con cháu đi làm xa hết, thi thoảng cho tiền mua gạo, không thì chúng tôi trồng ngô, đỗ, làm được gì, ăn nấy”, ông Ná nhâm nhi.
Ngoài kia là núi đá tai mèo, là sương giăng, là những con đường uốn lượn trong mây. Ở trong mái nhà tranh, giữa cao nguyên đá này, chúng tôi đã nhìn thấy những hạnh phúc giản dị như chính cuộc sống của cặp vợ chồng nghèo.
Theo Thúy Hằng - Lê Nam (Thanh Niên)
Du lịch, GO!
(TBKTSG) - Đầu tháng 5, Đà Lạt đã vào đầu mùa mưa, buổi sáng trời mù sương khói. Nhưng dân nhiếp ảnh bảo nhau, muốn săn “sương ray” (tia nắng xuyên qua sương dày) và mây luồn, thì phải vào những vùng còn rừng thông...
4 giờ sáng, theo đúng hẹn với Võ Trang - một tay máy ở Đà Lạt, tôi vác chiếc xe máy Sirius cũ thuê được ở nhà nghỉ với giá ngày lễ là 150.000 đồng/ngày, như tên bắn, xuyên màn sương mù đục và giá lạnh chạy về hướng Trại Mát.
Cuộc gặp bên ga xép
Con đường từ Đà Lạt về Trại Mát dài 8km, vẫn còn nhiều đoạn chưa có đèn đường, trời tối mịt và gió núi thổi vi vút. Nhìn qua lớp thông mỏng, thành phố ngoan lành trong chăn mây, những thung lũng nhà kính trồng rau hoa ở vùng ven ánh lên trong màn sương mù đục những đốm đèn vàng ấm như một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt mà chất liệu chính là những chiếc lồng đèn khổng lồ.
Trại Mát hiện ra trong màn sương mù với vẻ xộc xệch của một thị tứ ven đô với con đường sắt nhỏ và ga xép cổ xưa nhuốm màu hoài niệm (chuyến tàu Đà Lạt - Trại Mát nay vẫn còn hoạt động dịch vụ du lịch).
Vài hàng quán nhỏ lên đèn sớm. Tôi chọn quán cóc Vĩnh Hưng, nằm sát bên đường ray xe lửa, ngồi đếm cà phê rơi, đợi Trang. Quán sớm, nhưng khách đông. Toàn những khách ăn vận lùi xùi, mặt mày khắc khổ sương gió, chuyện trò với nhau bằng giọng tứ xứ: Nghệ An, Thanh Hóa, Quảng Ngãi, Quảng Nam... Một góc quán, mấy bác xe thồ ngồi túm tụm đánh bài chờ những cuốc xe đầu ngày.
Hỏi ra mới biết từ hơn chục năm nay, đây là quán “chợ lao động” của người dân địa phương. “Chợ lao động” hình thành tự nhiên đáp ứng nhu cầu thuê mướn nhân công làm vườn thường xuyên trong vùng.
Dulichgo
Đang ngồi tán gẫu với mấy nhân công ngồi bàn kế, thì có một nhóm thanh niên lạ tấp xe vào, ai nấy khăn choàng cổ, ba lô, chân máy khềnh khàng, bắt chuyện, mới biết cũng như tôi, nhóm này là những bạn trẻ từ Sài Gòn mê nhiếp ảnh, đang ra ngoại ô tìm rừng thông để “săn sương”.
Tứ chiếng gặp nhau trong quán gỗ nhỏ giữa một thị tứ buồn bã buổi sáng, trong cái lạnh da diết, chúng tôi ngồi san sát và rù rì tám chuyện trên đường. Những câu chuyện không đầu không đuôi. Loa quán mở liu riu một bản Tình khúc không tên của Vũ Thành An. Giọng Vũ Khanh ấm và buồn như không thể buồn hơn: “Một mình đi mãi/Trên đường dài không thấy/Ai người quen tôi đấy/Bao giờ đời sẽ vơi...”
Những cung đường mù sương
Rồi Trang cũng đến với chiếc xe Wave cà tàng mà anh nhắn trước là “nát bét, không thể đèo thêm ai khác” chỉ vì khoảng ba năm nay, sáng nào chàng phóng viên mê nhiếp ảnh ở tờ báo địa phương này cũng rón rén đẩy cửa chuồn khỏi nhà, để khăn gói vào rừng.
Hết mùa mây luồn đến mùa hoa đào, hết mùa nắng lạnh đến mùa sương bạc... mùa nào thức đó, Đà Lạt cứ khiến cho những tay nhiếp ảnh điên cuồng, không yên.
Dulichgo
“Muốn có ray (tia nắng xuyên màn sương) phải tìm chỗ nào còn rừng thông. Có khi phải vào Suối Vàng, Suối Bạc, hồ Tuyền Lâm hay chí ít là ra phía Trại Mát, Cầu Đất... Nói chung mùa nào có cái thú vị của mùa đó. Với mình, nếu không theo phong cảnh hay cái đẹp, cứ nhìn vào những can thiệp tệ hại của con người vào thiên nhiên mà bức xúc, thì sẽ phát điên lên.
Nói theo cách nào đó thì việc chụp và chia sẻ vẻ đẹp của Đà Lạt ngoài việc để giúp mình sống nhẹ nhàng, còn là một cách để chia sẻ, lan tỏa tình yêu cái đẹp, yêu Đà Lạt đến với mọi người. Khổ nỗi, gần đây, khi phong trào chơi ảnh phong cảnh đang lên, có nhiều người xin đi theo dân săn tụi tôi để... thiết kế tour cho những nhóm nhiếp ảnh từ nơi khác đến. Tính toán quá, đâm ra mất vui”, Võ Trang nói.
Đi cùng với Trang hôm nay là ông Đặng Văn An, tuổi ngoài 60. Nghe kể, trước đây ông là Giám đốc Sở Nội Vụ Lâm Đồng. Từ ngày về hưu, ông bỏ mọi thứ để theo đuổi nhiếp ảnh. Cũng như Trang, ông An thường dậy sớm vác máy ra đường, lang thang kiếm tìm những khoảnh khắc mà hơn nửa đời làm một công chức hay lãnh đạo tỉnh, ông chưa kịp sống và trải nghiệm.
Một ông quan chức cấp sở về hưu, một phóng viên chưa vào biên chế báo tỉnh, một doanh nhân... trong đời thường họ có thể không gặp nhau, vậy mà niềm mê say nhiếp ảnh, sự đeo đuổi cái đẹp phong cảnh Đà Lạt đã khiến họ ngồi lại, đồng hành với nhau trong những cuộc hành trình mà đôi khi đích đến chỉ là một con vực mù sương, một thung lũng nhiều mây luồn, một khoảnh khắc ngắm sương tan trên đồi thông.
Trong “xóm nhiếp ảnh phong cảnh Đà Lạt, nếu chịu khó theo dõi qua Facebook, ngoài Võ Trang và Đặng Văn An, còn có những cái tên như Quý Sài Gòn, Trương Ngọc Thụy, Phạm Anh Dũng, Nguyễn Khánh Hoàng... họ sống chan hòa và chia sẻ với nhau như huynh đệ là vậy.
Men theo con đường đất đi vào một khu dân cư nhà vườn, Trang dừng xe và chỉ tay về phía một đám rẫy.
Dulichgo
Chúng tôi bước đi rón rén qua một mảnh vườn khoai tây mới xuống giống. Như những tên trộm, chúng tôi khẽ khàng không để chó sủa đánh thức giấc ngủ của chủ vườn. Từ góc vườn, có thể phóng tầm mắt ra khung cảnh rừng thông trước mặt đang hiện lên trong hừng đông. Mây trắng như những dòng sông bạc huyền ảo vắt qua những con đồi.
Trang và ông An đặt chân máy và bắt đầu những tiếng đánh sập lách tách liên hồi của màn trập máy ảnh, tiếng xuýt xoa vuột thoát lồng ngực khi chớp bắt hụt khoảnh khắc một váng mây thoảng trôi...
Thỉnh thoảng, có tiếng rì rầm chuyện trò, chia sẻ kinh nghiệm nên để tốc độ thế nào, khẩu độ ra sao, chuyện mọi người bàn tán về một bức ảnh nào đó trên Facebook của chuyến săn ảnh hôm qua...
Hình như cái thế giới của những người đeo đuổi vẻ đẹp thiên nhiên đã xa lắm so với cái chộn rộn chật chội toan tính của người Đà Lạt trong những ngày nghỉ lễ đông khách.
Sương ngày càng xa
Vầng mặt trời đỏ từ từ trôi lên trên sườn núi, ánh nắng xuyên qua những tán thông làm sương dưới lũng sâu tỏa lên không gian mù mịt. Tiếng màn trập từ hai chiếc máy ảnh bên cạnh tôi cứ đánh liên hồi, chớp bắt khoảnh khắc đẹp của “ray”. Rồi vội vàng, Trang làm hiệu chuyển địa điểm: “Rút về Cầu Đất!”.
Trên con đường chạy về Cầu Đất (Xuân Trường), còn nhiều đoạn rừng thông đẹp cho chuyến “săn”. Trên đường đi, chúng tôi gặp những nhóm săn sương từ Sài Gòn lên, và cả những nhóm nhiếp ảnh gia địa phương.
Có mấy cô nhân viên văn phòng ở Sài Gòn mê nhiếp ảnh bị “bắt cóc” làm người mẫu bất đắc dĩ cho mấy ông nhiếp ảnh gia nghiệp dư. “Nhưng đây là một cái duyên. Nhờ vậy mà em có nhiều bức ảnh đẹp, nhiều kỷ niệm không phải du khách nào cũng có được”, Thảo, một trong bốn cô gái “người mẫu” nói trước khi nhận ảnh qua Facebook từ những tay máy quen dọc đường.
Dulichgo
“Có con đường mòn này mà bọn mình săn ba năm nay, chưa có bức nào vừa ý”, Võ Trang chia sẻ. Và chúng tôi bước về phía ngọn đồi gần khu nông trại Organik. Sương tan dần. Lúc này đã có thể đóng máy, nằm trên đồi cỏ của rừng thông, bên những bụi hoa sim nở tím, chờ sương tan trước khi trở về thành phố mỗi người mỗi việc.
Vài tiếng nữa thôi, những bức ảnh mới về phong cảnh đẹp của thiên nhiên Đà Lạt bắt đầu xuất hiện trên mạng xã hội, trên các trang báo và diễn đàn của người yêu Đà Lạt như một cách truyền trao tình yêu dành cho một thành phố, dành cho cái đẹp.
Trở về thành phố sau chuyến “săn sương”, tôi cứ day dứt mãi với câu nói buồn buồn của một người chơi ảnh địa phương tình cờ gặp trên đường: “Để có những bức ảnh sương mù, mây giăng và rừng thông thật đẹp, anh biết không, chúng tôi càng ngày càng phải thức dậy sớm hơn, đi xa hơn ra ngoại ô hay vào rừng sâu, vì bước chân đô thị như đang đuổi theo sau, rất nhanh”.
Theo Nguyễn Vinh (Thời báo Kinh tế Sài Gòn)
Du lịch, GO!
4 giờ sáng, theo đúng hẹn với Võ Trang - một tay máy ở Đà Lạt, tôi vác chiếc xe máy Sirius cũ thuê được ở nhà nghỉ với giá ngày lễ là 150.000 đồng/ngày, như tên bắn, xuyên màn sương mù đục và giá lạnh chạy về hướng Trại Mát.
Cuộc gặp bên ga xép
Con đường từ Đà Lạt về Trại Mát dài 8km, vẫn còn nhiều đoạn chưa có đèn đường, trời tối mịt và gió núi thổi vi vút. Nhìn qua lớp thông mỏng, thành phố ngoan lành trong chăn mây, những thung lũng nhà kính trồng rau hoa ở vùng ven ánh lên trong màn sương mù đục những đốm đèn vàng ấm như một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt mà chất liệu chính là những chiếc lồng đèn khổng lồ.Trại Mát hiện ra trong màn sương mù với vẻ xộc xệch của một thị tứ ven đô với con đường sắt nhỏ và ga xép cổ xưa nhuốm màu hoài niệm (chuyến tàu Đà Lạt - Trại Mát nay vẫn còn hoạt động dịch vụ du lịch).
Vài hàng quán nhỏ lên đèn sớm. Tôi chọn quán cóc Vĩnh Hưng, nằm sát bên đường ray xe lửa, ngồi đếm cà phê rơi, đợi Trang. Quán sớm, nhưng khách đông. Toàn những khách ăn vận lùi xùi, mặt mày khắc khổ sương gió, chuyện trò với nhau bằng giọng tứ xứ: Nghệ An, Thanh Hóa, Quảng Ngãi, Quảng Nam... Một góc quán, mấy bác xe thồ ngồi túm tụm đánh bài chờ những cuốc xe đầu ngày.Hỏi ra mới biết từ hơn chục năm nay, đây là quán “chợ lao động” của người dân địa phương. “Chợ lao động” hình thành tự nhiên đáp ứng nhu cầu thuê mướn nhân công làm vườn thường xuyên trong vùng.
Dulichgo
Đang ngồi tán gẫu với mấy nhân công ngồi bàn kế, thì có một nhóm thanh niên lạ tấp xe vào, ai nấy khăn choàng cổ, ba lô, chân máy khềnh khàng, bắt chuyện, mới biết cũng như tôi, nhóm này là những bạn trẻ từ Sài Gòn mê nhiếp ảnh, đang ra ngoại ô tìm rừng thông để “săn sương”.
Tứ chiếng gặp nhau trong quán gỗ nhỏ giữa một thị tứ buồn bã buổi sáng, trong cái lạnh da diết, chúng tôi ngồi san sát và rù rì tám chuyện trên đường. Những câu chuyện không đầu không đuôi. Loa quán mở liu riu một bản Tình khúc không tên của Vũ Thành An. Giọng Vũ Khanh ấm và buồn như không thể buồn hơn: “Một mình đi mãi/Trên đường dài không thấy/Ai người quen tôi đấy/Bao giờ đời sẽ vơi...”Những cung đường mù sương
Rồi Trang cũng đến với chiếc xe Wave cà tàng mà anh nhắn trước là “nát bét, không thể đèo thêm ai khác” chỉ vì khoảng ba năm nay, sáng nào chàng phóng viên mê nhiếp ảnh ở tờ báo địa phương này cũng rón rén đẩy cửa chuồn khỏi nhà, để khăn gói vào rừng.
Hết mùa mây luồn đến mùa hoa đào, hết mùa nắng lạnh đến mùa sương bạc... mùa nào thức đó, Đà Lạt cứ khiến cho những tay nhiếp ảnh điên cuồng, không yên.Dulichgo
“Muốn có ray (tia nắng xuyên màn sương) phải tìm chỗ nào còn rừng thông. Có khi phải vào Suối Vàng, Suối Bạc, hồ Tuyền Lâm hay chí ít là ra phía Trại Mát, Cầu Đất... Nói chung mùa nào có cái thú vị của mùa đó. Với mình, nếu không theo phong cảnh hay cái đẹp, cứ nhìn vào những can thiệp tệ hại của con người vào thiên nhiên mà bức xúc, thì sẽ phát điên lên.
Nói theo cách nào đó thì việc chụp và chia sẻ vẻ đẹp của Đà Lạt ngoài việc để giúp mình sống nhẹ nhàng, còn là một cách để chia sẻ, lan tỏa tình yêu cái đẹp, yêu Đà Lạt đến với mọi người. Khổ nỗi, gần đây, khi phong trào chơi ảnh phong cảnh đang lên, có nhiều người xin đi theo dân săn tụi tôi để... thiết kế tour cho những nhóm nhiếp ảnh từ nơi khác đến. Tính toán quá, đâm ra mất vui”, Võ Trang nói.
Đi cùng với Trang hôm nay là ông Đặng Văn An, tuổi ngoài 60. Nghe kể, trước đây ông là Giám đốc Sở Nội Vụ Lâm Đồng. Từ ngày về hưu, ông bỏ mọi thứ để theo đuổi nhiếp ảnh. Cũng như Trang, ông An thường dậy sớm vác máy ra đường, lang thang kiếm tìm những khoảnh khắc mà hơn nửa đời làm một công chức hay lãnh đạo tỉnh, ông chưa kịp sống và trải nghiệm.Một ông quan chức cấp sở về hưu, một phóng viên chưa vào biên chế báo tỉnh, một doanh nhân... trong đời thường họ có thể không gặp nhau, vậy mà niềm mê say nhiếp ảnh, sự đeo đuổi cái đẹp phong cảnh Đà Lạt đã khiến họ ngồi lại, đồng hành với nhau trong những cuộc hành trình mà đôi khi đích đến chỉ là một con vực mù sương, một thung lũng nhiều mây luồn, một khoảnh khắc ngắm sương tan trên đồi thông.
Trong “xóm nhiếp ảnh phong cảnh Đà Lạt, nếu chịu khó theo dõi qua Facebook, ngoài Võ Trang và Đặng Văn An, còn có những cái tên như Quý Sài Gòn, Trương Ngọc Thụy, Phạm Anh Dũng, Nguyễn Khánh Hoàng... họ sống chan hòa và chia sẻ với nhau như huynh đệ là vậy.Men theo con đường đất đi vào một khu dân cư nhà vườn, Trang dừng xe và chỉ tay về phía một đám rẫy.
Dulichgo
Chúng tôi bước đi rón rén qua một mảnh vườn khoai tây mới xuống giống. Như những tên trộm, chúng tôi khẽ khàng không để chó sủa đánh thức giấc ngủ của chủ vườn. Từ góc vườn, có thể phóng tầm mắt ra khung cảnh rừng thông trước mặt đang hiện lên trong hừng đông. Mây trắng như những dòng sông bạc huyền ảo vắt qua những con đồi.
Trang và ông An đặt chân máy và bắt đầu những tiếng đánh sập lách tách liên hồi của màn trập máy ảnh, tiếng xuýt xoa vuột thoát lồng ngực khi chớp bắt hụt khoảnh khắc một váng mây thoảng trôi...Thỉnh thoảng, có tiếng rì rầm chuyện trò, chia sẻ kinh nghiệm nên để tốc độ thế nào, khẩu độ ra sao, chuyện mọi người bàn tán về một bức ảnh nào đó trên Facebook của chuyến săn ảnh hôm qua...
Hình như cái thế giới của những người đeo đuổi vẻ đẹp thiên nhiên đã xa lắm so với cái chộn rộn chật chội toan tính của người Đà Lạt trong những ngày nghỉ lễ đông khách.
Sương ngày càng xaVầng mặt trời đỏ từ từ trôi lên trên sườn núi, ánh nắng xuyên qua những tán thông làm sương dưới lũng sâu tỏa lên không gian mù mịt. Tiếng màn trập từ hai chiếc máy ảnh bên cạnh tôi cứ đánh liên hồi, chớp bắt khoảnh khắc đẹp của “ray”. Rồi vội vàng, Trang làm hiệu chuyển địa điểm: “Rút về Cầu Đất!”.
Trên con đường chạy về Cầu Đất (Xuân Trường), còn nhiều đoạn rừng thông đẹp cho chuyến “săn”. Trên đường đi, chúng tôi gặp những nhóm săn sương từ Sài Gòn lên, và cả những nhóm nhiếp ảnh gia địa phương.
Có mấy cô nhân viên văn phòng ở Sài Gòn mê nhiếp ảnh bị “bắt cóc” làm người mẫu bất đắc dĩ cho mấy ông nhiếp ảnh gia nghiệp dư. “Nhưng đây là một cái duyên. Nhờ vậy mà em có nhiều bức ảnh đẹp, nhiều kỷ niệm không phải du khách nào cũng có được”, Thảo, một trong bốn cô gái “người mẫu” nói trước khi nhận ảnh qua Facebook từ những tay máy quen dọc đường.
Dulichgo
“Có con đường mòn này mà bọn mình săn ba năm nay, chưa có bức nào vừa ý”, Võ Trang chia sẻ. Và chúng tôi bước về phía ngọn đồi gần khu nông trại Organik. Sương tan dần. Lúc này đã có thể đóng máy, nằm trên đồi cỏ của rừng thông, bên những bụi hoa sim nở tím, chờ sương tan trước khi trở về thành phố mỗi người mỗi việc.
Vài tiếng nữa thôi, những bức ảnh mới về phong cảnh đẹp của thiên nhiên Đà Lạt bắt đầu xuất hiện trên mạng xã hội, trên các trang báo và diễn đàn của người yêu Đà Lạt như một cách truyền trao tình yêu dành cho một thành phố, dành cho cái đẹp.Trở về thành phố sau chuyến “săn sương”, tôi cứ day dứt mãi với câu nói buồn buồn của một người chơi ảnh địa phương tình cờ gặp trên đường: “Để có những bức ảnh sương mù, mây giăng và rừng thông thật đẹp, anh biết không, chúng tôi càng ngày càng phải thức dậy sớm hơn, đi xa hơn ra ngoại ô hay vào rừng sâu, vì bước chân đô thị như đang đuổi theo sau, rất nhanh”.
Theo Nguyễn Vinh (Thời báo Kinh tế Sài Gòn)
Du lịch, GO!
(BCT) - Những ngày giáp Tết Nguyên đán, hoa bắt đầu nở rộ, dân làng nghề trồng hoa kiểng Tết ở miền Tây và thành phố hoa Đà Lạt (Lâm Đồng) chuẩn bị thu hoạch, vận chuyển hoa cung cấp cho các vùng miền. Đến những làng hoa vào thời điểm đó, du khách sẽ được trải nghiệm không khí đón Tết sớm và chìm đắm trong những cánh đồng hoa rộng bạt ngàn.
Sa Đéc (Đồng Tháp), Cái Mơn, Chợ Lách (Bến Tre) là những điểm Tết sớm mà du khách thường chọn lựa, vừa để thưởng lãm sắc hoa tươi tắn vừa xả stress sau một năm làm việc. Từ Rằm tháng Mười âm lịch hoặc trước đó, nông dân đã ươm hoa phục vụ Tết. Nơi nơi rộn ràng không khí khẩn trương chuẩn bị cho vụ chính trong năm. Trong khi đó, mai anh đào Đà Lạt cũng bật tung những cánh hoa duyên dáng dưới tán thông, quanh bờ hồ hay e ấp bên cánh cửa những ngôi biệt thự cổ.
Nhộn nhịp những làng hoa miền Tây
Thời điểm lý tưởng nhất để đến thưởng lãm những làng hoa truyền thống miền Tây là khoảng Rằm tháng Chạp âm lịch cho tới đưa Ông Táo (23 tháng Chạp). Khi đó, hoa vừa chớm nở, rất duyên dáng. Những nụ cúc xanh xao khoe sắc vàng rực rỡ đầu tiên. Đẹp nhất là cúc mâm xôi. Nụ vàng vừa hé như những đốm lửa bếp đang nhen.
Dulichgo
Một vài năm trở lại đây, hoa sao nhái cánh to đầy sắc màu rực rỡ cũng được cho vào chậu bán trưng Tết. Còn kiểng lá thì muôn hình vạn trạng, nhiều sắc màu lạ lẫm với những hình dáng khác nhau chứ không chỉ là màu xanh lá thuần túy. Lời khuyên của nông dân trồng hoa là nên đi trước ngày 23 tháng Chạp vì trưa hôm đó, các nhà vườn đã đưa hoa kiểng xuống ghe, tàu chuyển về các chợ hoa xuân khắp miền Tây và TP Hồ Chí Minh. Riêng cúc mâm xôi đã được chuyển đi từ trước đó, ra tận các thành phố lớn ở miền Trung, ra miền Bắc, sang một số quốc gia, vùng lãnh thổ: Trung Quốc, Đài Loan...
Ở Sa Đéc, điểm đến đẹp nhất là làng hoa Tân Quy Đông- làng hoa truyền thống cả trăm năm nay, nằm sát trung tâm thành phố. Theo hướng từ Sa Đéc về phà Cao Lãnh, hoa khoe sắc hai bên đường suốt hàng cây số. Từ cầu Sa Đéc rẽ vào sâu trong đồng, chỉ xe gắn máy và ba gác máy chạy được, cũng là vùng hoa chính của làng Tân Quy Đông. Vào đây, có nhiều ngõ ngách đan xen nhau, đâu đâu cũng tràn ngập sắc màu hoa bởi hầu như nhà nào cũng trồng hoa. Nhiều thì vài héc-ta, ít cũng cả công đất.
Tuyến Chợ Lách, Cái Mơn (Bến Tre), du khách chỉ cần đi dọc theo quốc lộ 57, hướng từ phà Đình Khao lên thành phố Bến Tre là có thể thưởng lãm được những không gian đầy hoa hai bên đường. Ở đây, không chỉ có hoa mà còn có nhiều kiểng mang đủ hình dáng từ kiến trúc tháp, thủy tạ cho tới rồng, phượng và các con giáp tương ứng các năm,...
Tham quan những cánh đồng hoa, du khách nên chọn phương tiện xe gắn máy để dễ di chuyển và có thể dừng bất cứ đâu mình muốn. Cái hay của nông dân trồng hoa ở miền Tây là vui vẻ đón nhận khách tham quan, chụp ảnh mà không hề thu bất kỳ một khoản phí nào.
Mai anh đào nhuốm hồng Đà Lạt
Những thân cây khô đét, lùm xùm những cành xương dọc ven hồ Xuân Hương, con đường biệt thự và khắp các ngóc ngách của thành phố Đà Lạt như bừng dậy khi mùa xuân tới. Những cánh hoa sắc hồng nở thành mảng lớn như nhuốm hồng cả thành phố Đà Lạt. Thành phố này quanh năm tràn ngập sắc hoa. Nhưng tới mùa xuân, chỉ có màu hồng ngự trị. Đâu đâu cũng thấy mai anh đào khoe sắc thắm.
Dulichgo
Mai anh đào là giống cây đặc trưng của thành phố hoa. Hình dáng cây giống như mận, đào, nhưng hoa nở như cánh mai vàng của miền Nam; sắc hoa lại mang màu hồng của đào miền Bắc. Đẹp nhất là khu vực bờ hồ, công viên Xuân Hương, đường Hồ Tùng Mậu, dốc Nguyễn Chí Thanh, cuối dốc Nguyên Văn Trỗi, đường Hồ Xuân Hương, Trần Hưng Đạo, hồ Tuyền Lâm...
Có những con đường trồng toàn mai anh đào. Khoảng Rằm tháng Chạp âm lịch, hoa đã bung nở khắp thành phố. Trước đó, hoa nở ở vùng ven Đạ Nhim, Đơn Dương, Lạc Dương... Riêng khu vực Hồ Xuân Hương, Trần Hưng Đạo, mai anh đào được "điều chỉnh" cho ra hoa đúng dịp Tết Nguyên đán, vừa điểm tô thành phố vừa phục vụ du lịch.
Nửa tháng trước Tết Nguyên đán, du lịch Đà Lạt rơi vào mùa thấp điểm. Sẽ rất lý tưởng để trải nghiệm thành phố hoa đúng nghĩa- một chút trầm lắng, lạnh lẽo, sương giăng sáng và tối, đặc biệt là thưa người. Trong năm, người dân Đà Lạt cũng thích khoảng thời gian này nhất để "thở" đúng không khí, nhìn ngắm đúng không gian của Đà Lạt. Không chỉ có mai anh đào mà Đà Lạt thời điểm này còn có hoa ban trắng, hoa đào và hoa mận của miền Bắc nữa. Tất nhiên, thưa người thì du khách không lo "cháy phòng", "cháy xe" hay giá cả đội lên như những lúc cao điểm.
Theo Miên Hạ (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!
Sa Đéc (Đồng Tháp), Cái Mơn, Chợ Lách (Bến Tre) là những điểm Tết sớm mà du khách thường chọn lựa, vừa để thưởng lãm sắc hoa tươi tắn vừa xả stress sau một năm làm việc. Từ Rằm tháng Mười âm lịch hoặc trước đó, nông dân đã ươm hoa phục vụ Tết. Nơi nơi rộn ràng không khí khẩn trương chuẩn bị cho vụ chính trong năm. Trong khi đó, mai anh đào Đà Lạt cũng bật tung những cánh hoa duyên dáng dưới tán thông, quanh bờ hồ hay e ấp bên cánh cửa những ngôi biệt thự cổ.
Nhộn nhịp những làng hoa miền Tây
Thời điểm lý tưởng nhất để đến thưởng lãm những làng hoa truyền thống miền Tây là khoảng Rằm tháng Chạp âm lịch cho tới đưa Ông Táo (23 tháng Chạp). Khi đó, hoa vừa chớm nở, rất duyên dáng. Những nụ cúc xanh xao khoe sắc vàng rực rỡ đầu tiên. Đẹp nhất là cúc mâm xôi. Nụ vàng vừa hé như những đốm lửa bếp đang nhen.
Dulichgo
Một vài năm trở lại đây, hoa sao nhái cánh to đầy sắc màu rực rỡ cũng được cho vào chậu bán trưng Tết. Còn kiểng lá thì muôn hình vạn trạng, nhiều sắc màu lạ lẫm với những hình dáng khác nhau chứ không chỉ là màu xanh lá thuần túy. Lời khuyên của nông dân trồng hoa là nên đi trước ngày 23 tháng Chạp vì trưa hôm đó, các nhà vườn đã đưa hoa kiểng xuống ghe, tàu chuyển về các chợ hoa xuân khắp miền Tây và TP Hồ Chí Minh. Riêng cúc mâm xôi đã được chuyển đi từ trước đó, ra tận các thành phố lớn ở miền Trung, ra miền Bắc, sang một số quốc gia, vùng lãnh thổ: Trung Quốc, Đài Loan...
Ở Sa Đéc, điểm đến đẹp nhất là làng hoa Tân Quy Đông- làng hoa truyền thống cả trăm năm nay, nằm sát trung tâm thành phố. Theo hướng từ Sa Đéc về phà Cao Lãnh, hoa khoe sắc hai bên đường suốt hàng cây số. Từ cầu Sa Đéc rẽ vào sâu trong đồng, chỉ xe gắn máy và ba gác máy chạy được, cũng là vùng hoa chính của làng Tân Quy Đông. Vào đây, có nhiều ngõ ngách đan xen nhau, đâu đâu cũng tràn ngập sắc màu hoa bởi hầu như nhà nào cũng trồng hoa. Nhiều thì vài héc-ta, ít cũng cả công đất.
Tuyến Chợ Lách, Cái Mơn (Bến Tre), du khách chỉ cần đi dọc theo quốc lộ 57, hướng từ phà Đình Khao lên thành phố Bến Tre là có thể thưởng lãm được những không gian đầy hoa hai bên đường. Ở đây, không chỉ có hoa mà còn có nhiều kiểng mang đủ hình dáng từ kiến trúc tháp, thủy tạ cho tới rồng, phượng và các con giáp tương ứng các năm,...
Tham quan những cánh đồng hoa, du khách nên chọn phương tiện xe gắn máy để dễ di chuyển và có thể dừng bất cứ đâu mình muốn. Cái hay của nông dân trồng hoa ở miền Tây là vui vẻ đón nhận khách tham quan, chụp ảnh mà không hề thu bất kỳ một khoản phí nào.
Mai anh đào nhuốm hồng Đà Lạt
Những thân cây khô đét, lùm xùm những cành xương dọc ven hồ Xuân Hương, con đường biệt thự và khắp các ngóc ngách của thành phố Đà Lạt như bừng dậy khi mùa xuân tới. Những cánh hoa sắc hồng nở thành mảng lớn như nhuốm hồng cả thành phố Đà Lạt. Thành phố này quanh năm tràn ngập sắc hoa. Nhưng tới mùa xuân, chỉ có màu hồng ngự trị. Đâu đâu cũng thấy mai anh đào khoe sắc thắm.
Dulichgo
Mai anh đào là giống cây đặc trưng của thành phố hoa. Hình dáng cây giống như mận, đào, nhưng hoa nở như cánh mai vàng của miền Nam; sắc hoa lại mang màu hồng của đào miền Bắc. Đẹp nhất là khu vực bờ hồ, công viên Xuân Hương, đường Hồ Tùng Mậu, dốc Nguyễn Chí Thanh, cuối dốc Nguyên Văn Trỗi, đường Hồ Xuân Hương, Trần Hưng Đạo, hồ Tuyền Lâm...
Có những con đường trồng toàn mai anh đào. Khoảng Rằm tháng Chạp âm lịch, hoa đã bung nở khắp thành phố. Trước đó, hoa nở ở vùng ven Đạ Nhim, Đơn Dương, Lạc Dương... Riêng khu vực Hồ Xuân Hương, Trần Hưng Đạo, mai anh đào được "điều chỉnh" cho ra hoa đúng dịp Tết Nguyên đán, vừa điểm tô thành phố vừa phục vụ du lịch.
Nửa tháng trước Tết Nguyên đán, du lịch Đà Lạt rơi vào mùa thấp điểm. Sẽ rất lý tưởng để trải nghiệm thành phố hoa đúng nghĩa- một chút trầm lắng, lạnh lẽo, sương giăng sáng và tối, đặc biệt là thưa người. Trong năm, người dân Đà Lạt cũng thích khoảng thời gian này nhất để "thở" đúng không khí, nhìn ngắm đúng không gian của Đà Lạt. Không chỉ có mai anh đào mà Đà Lạt thời điểm này còn có hoa ban trắng, hoa đào và hoa mận của miền Bắc nữa. Tất nhiên, thưa người thì du khách không lo "cháy phòng", "cháy xe" hay giá cả đội lên như những lúc cao điểm.
Theo Miên Hạ (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!
Tôi đã lên đường phiêu bạt Hà Giang – vùng đất cực Bắc của Tổ quốc để được cảm nhận hết cái Xuân đang đến gần...
Người phương Nam, thậm chí người Hà Nội không thể biết thế nào là xuân đúng nghĩa... xuân (!), nếu đúng tiết gọi là xuân không ngược vùng Tây Bắc – nơi ngàn trùng xa ấy. Nói vậy không phải để ngán ngại mà để nhằm “kích” cái mơ, cái cảm, cái tò mò của kẻ ưa phiêu bạt mà hãnh diện nếu lên đường.
Hà Giang theo dân du lịch bụi và dân phượt chuyên nghiệp là vùng cao nguyên hoang sơ hùng vĩ khó nhằn nếu đi bằng xe máy. Chiều cuối năm thời tiết dập dìu lạnh, phơn phớt lẽo, chúng tôi nhóm bạn trẻ “lướt lả” lên đường. Bắt đầu từ Hà Nội điểm dừng chân đầu tiên sẽ là Tuyên Quang.
Đường tàn đông còn vùi nướng giấc ngủ xám xịt nhưng cánh áo đông rượi rã không ngăn được những hàng cây từ lâu náo nức chờ Xuân đâm chồi, nẩy lộc. Ngang qua những bờ đê dọc sông Hồng mấy cô mấy bà nhà vườn đã bày bán hoa đào, hoa mai trong hợp âm nao nức của vài ba cánh én Xuân.
Dulichgo
Bỏ qua cái lịch trình từ Hà Nội đến Tuyên Quang, rồi từ Tuyên Quang đến được thị trấn biên cương Hàm Yên trong hiu hiu gió biên cương, chúng tôi đến được Hà Giang khi đã lung lửng đêm.Thị xã Hà Giang đón chúng tôi bằng hai bát phở bò gia truyền ngon tuyệt. Đây có lẽ là bát phở bò đầu tiên và cũng là cuối cùng trong chuyến đi mà chúng tôi được ăn. Vì những ngày sau là ngày tết hàng quán nơi đây ngày thường còn khan hiếm nên ngày tết dường như tê liệt.
Sáng hôm sau theo lịch trình từ thị xã Hà Giang theo quốc lộ 4C khoảng 43km tới huyện Quản Bạ. Vậy là Hà Giang với thị trấn Vị Xuyên, nơi có chè San Tuyết nổi tiếng tôi vẫn chưa kịp thưởng thức (mặc dù chẳng mê mẩn gì với chè nhưng với một đứa con gái ưa mơ mộng lại có cảm tình đặc biệt với cái tên chè là “San Tuyết”). Có thể “San Tuyết” gợi cho tôi một câu chuyện đầy thú vị chăng?...
Đèo Quản Bạ với chiều dài 45 km mở đầu cho cuộc hành trình chinh phục núi là núi, cho một cuộc phiêu lưu mạo hiểm đầy khám phá. Đường đi Quản Bạ dọc sông Lô, nước sông vào chớm Xuân xanh ngắt, cái màu xanh mát gợi cho con người ta nhiều xúc cảm lâng nối tiếp lâng. Ngày xưa cụ Nguyễn Tuân đã ví nước sông Đà như nước sông Lô cái màu canh hến đùng đục, không biết cụ đã đi vào mùa nào để quan sát, tôi không nhớ nữa..
Ngun ngút tầm mắt là núi và đèo. Đây có lẽ là một cung đèo bảng lảng nhất, mờ ảo nhất, mông lung nhất mà tôi thấy. Mấy cô bé người Dao váy áo muôn màu đi trong sương khói trông như một bức tranh là đà ảo ảnh. Lạnh. Lạnh hơn tôi tưởng khi chênh vênh trên vùng cao này. Lần đầu tiên có cảm giác cái vị lạnh buốt thấu da là như thế nào. Lao xe hun hút gió núi, gió trời xin xít phả vào nhau mà cảm giác đang trôi về cõi nào xa lắm. Sương mù từng thúng đổ xuống, thoắt chả thấy ai, bóng người trước bỗng nhạt nhòa và hút trong màn sương mỏng mảnh ấy. Bản làng, thung, hay những con đường bị hòa trong sương. Đi giữa sương, giữa mây cảm giác như đang lạc vào một cõi nào xa lắm. Đôi lúc trong tôi bật ra câu hỏi “phía xa xa kia là gì?” rồi lại tự trả lời một cách ngớ ngẩn “là sương, là mây, là núi, là hoa là hư vô…”. Dulichgo
Phải nói một điều rằng bắt đầu từ Hà Giang đi Quản Bạ, từ Quản Bạ qua thị trấn Yên Minh rồi qua Đồng Văn rồi Mèo Vạc tất cả là những cung đèo xoáy qua những trái núi, đó là những ngực núi lừng lững cứ đứng hiên ngang thách thức với đất trời, ở đó những người tộc như những hạt sương nhỏ nhoi đọng trên núi, bạn hãy hình dung như vậy sẽ thấy thiên nhiên thật hùng vĩ. Tôi không phải là nhà văn để có thể lôi hết những ngữ từ tả cho bạn hiểu. Đường đi đẹp nhưng cũng đầy hiểm trở, toàn khúc cua cùi trỏ, một bên là vực sâu thẳm, một bên là núi, một chút sơ sẩy thôi có thể văng xuống vực…
Chỉ có thắc mắc một điều, trên những cung đèo dài dằng dặc và mịt mù ấy, cảm giác như đi hoài đi mãi vẫn chỉ là mây, là núi, là sự mịt mù thăm thẳm, bốn phía là núi rừng, bốn phía là tiếng vọng của thiên nhiên hoang dã, lạnh lẽo, tiếng gió dội lại rờn rợn qua vách núi, lác đác những người tộc, nam có, nữ có, già có, trẻ có họ tụ thành từng nhóm, cứ đi, cứ đi, đôi lúc tôi tự hỏi họ đi về đâu, đích của họ là đâu trong một cung đèo dài như vậy…
Cuối cùng thì đã tìm được câu trả lời, đó là những thị trấn như Yên Minh, như Đồng Văn, những thị trấn nhỏ nằm trên một gồ đất tạm gọi là bằng phẳng hơn núi, nơi có mấy thứ nhạc sập sình phát ra. Nơi với họ có thể là thứ ánh sáng duy nhất, ánh sáng của văn minh, ánh sáng của cái gì đó lung linh nhất, xa xỉ nhất.
Tự dưng nhớ đến “Hai chị em” trong tác phẩm của Thạch Lam cũng đợi thứ ánh sáng ấy, thứ ánh sáng duy nhất của chuyến tàu đêm trong chuỗi ngày hẩm hiu và buồn tẻ của hai chị em. Tôi thích văn Thạch Lam bởi lối kể chuyện nhẹ nhàng, những câu chuyện không có cốt truyện cũng nhẹ nhàng như chính giọng văn của ông…
Dulichgo
Mùa xuân đến điểm mặt trên các sắc lá cái màu non tơ của chồi non, biêng biếc của lộc, màu đỏ rực của hoa chuối rừng, màu trắng của hoa lê, hoa mận, màu hồng phớt của hoa đào và cả cái màu vàng mùa trước của những chiếc lá còn sót lại, hòa cùng những sắc màu của váy áo thổ cẩm của những chàng trai cô gái người tộc xuống đường du xuân…
Chạy xuyên qua cao nguyên đá Đồng Văn, đỉnh Mã Pì Lèng tới Mèo Vạc. Mở ngoặc chút về Mã Pì Lèng được mệnh danh là vua của những con đèo ở miền Bắc. Không phải bởi khó đi, mà bởi cảnh quan hùng vỹ và câu chuyện thanh niên cảm tử phá đá mở đường trên con đèo hiểm trở này. Đứng trên đỉnh Mã Pì Lèng, dang rộng cánh tay đón gió, cảm giác như đang bay lơ lửng trên bầu trời.
Đường Hạnh Phúc bắt đầu từ Hà Giang, chạy xuyên qua cao nguyên đá Đồng Văn, đỉnh Mã Pì Lèng tới Mèo Vạc ấy dài gần 200 km, con đường này là máu xương, là huyền thoại về sức trẻ của thanh niên từ 16 dân tộc các tỉnh Cao Bằng, Bắc Kạn, Lạng Sơn, Hà Giang, Tuyên Quang, Thái Nguyên, Nam Định và Hải Dương. 8 năm, hơn 2 triệu ngày công, 1.000 thanh niên xung phong, 1.200 dân công, 9 triệu tấn thuốc nổ và biết bao công sức đã đổ xuống để mở ra con đường này. Đi trên con đường không chỉ để thưởng ngoạn cảnh đẹp, mà còn để tri ân những người đã nằm xuống cho từng lối ta đi.
Còn cao Nguyên Đồng Văn đó là một cao nguyên đá, với núi là núi, xiên núi, rẽ núi, quằn núi, cứa núi, những con đường ngoằn ngoèo qua những núm núi, ngực núi, lao xe trên đường xe mà cảm giác đứng tim, một chút sơ sẩy thôi, một cái chớp mắt thôi có thể văng xuống vực… Càng đi tôi càng thấm thía cái lạnh của miền núi cao là như thế nào… buốt lên tận não…
Dulichgo
Đến được thị trấn Đồng Văn khi trời đã nhấm nhem tối, một cái thị trấn nhỏ với vài ba ngọn đèn leo lét đỏ không làm cho du khách thấy ấm hơn giữa cái lạnh buốt da thịt này. Khách sạn Hoàng Ngọc duy nhất ở cái thị trấn ấy mở cửa. Cô cháu của chủ khách sạn - làm lễ tân với với nước da trắng hồng của vùng núi cao quanh năm lạnh này, nghe đâu có học gì đó ở Hà Nội nên cách ăn mặc cũng đậm chất phố phường nhưng không được tinh tế từ màu sắc đến kiểu dáng với kiểu tóc nhuộm hoe hoe vàng, đón tiếp khách bụi đường bằng nụ cười niềm nở cùng chất giọng trong trong lảnh lót trong cái đêm xám ngắt lạnh này.
Cái hẹn 20 giờ sẽ đi “cà phê phố cổ” nổi tiếng ở Đồng Văn ngay chợ Đồng Văn với những ngôi nhà đất cũ kỹ 2 tầng do những già làng người tộc sống lâu năm ở đây, những già làng này biết rất nhiều chuyện hay, tính chuyến đi này sẽ đến diện kiến và… hóng hớt, nhưng tôi không thực hiện được vì thời tiết buổi tối xuống khá lạnh. Những ngày lạnh nhất ở đây nhiệt độ trong nhà xuống còn 5-7 độ, có khi bạn đưa tay xuống thau nước sẽ thấy lớp đá đóng băng phía dưới.
Sáng hôm sau chúng tôi đến Lũng Cú trong màn mưa xuân lất phất, tiếng chuông đeo cổ của mấy con bò ăn cỏ trên những triền đồi leng keng trong gió. Trên đường từng tốp người tộc du xuân, tiếng nói cười của họ vẳng trong gió, va vào vách núi tạo thành những tiếng khèn âm vang. Thỉnh thoảng trên đường tôi bắt gặp cái kéo tay của chàng trai và cái nhìn bẽn lẽn của cô gái chớm tuổi dậy thì…
Sau, hỏi ra thì mới biết, mồng 3 âm lịch ở Mèo Vạc có tục “bắt vợ” đây là một tục lệ có từ lâu đời của người H’Mông, các cô gái từ 13 tuổi trở lên, ngày hôm đó đều ăn mặc rất đẹp, đi dạo thành từng tốp trên đường, để cho các chàng trai họ “ưng” cái nhìn “bắt” đi. 3 ngày ở nhà chàng trai nếu không có phản ứng gì, có nghĩa là đồng ý làm vợ, chàng trai sẽ đem con gà đến lễ nhà gái, thế là xong! Đây là một tập tục mà theo tôi thấy rất chi là điên rồ… Hôn nhân, ở với nhau một đời chỉ là một trò chơi con trẻ, chẳng biết tình yêu của họ đặt ở đâu cho trò chơi ấy? Hay người tộc họ có suy nghĩ đơn giản hơn người kinh chăng?...
Chợ Lũng Cú nằm neo neo bên những cánh đồng hoa cải vàng rực dưới chân núi, chơi vơi trên mép đồi là mấy cây mơ, cây mận đua nhau khoe sắc. Tự dưng tôi lại nhớ đến những triền đồi ngập hoa mơ hoa mận trên đường đi cao nguyên Mộc Châu, đó là miền cao nguyên đầy ắp kỷ niệm được xếp ngay ngắn trong lớp ký ức nhỏ nhoi của tôi.
Chợ Lũng Cú trưa, hắt bóng với những vũ điệu Xuân của lũ trẻ con người tộc làm tôi thấy thích thú, những đứa trẻ chơi bóng và xoay tùng váy như một vũ điệu đẹp một cách lạ lùng… Có lẽ hành trình chuyến đi tôi bắt gặp ở đây không khí Xuân nhất, ấm áp nhất trong cái lạnh heo hút này...
Trong cái không khí xuân nơi đây, bạn đừng quên đến thăm cột cờ Lũng Cú nổi tiếng phân ranh giới giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đứng bên cột cờ Lũng Cú, nhìn lá cờ Tổ quốc phấp phới bay trong gió, tận mắt thấy điểm đầu tiên đặt nét bút vẽ nên bản đồ hình chữ S là lúc lòng tự hào dân tộc và tình yêu quê hương đất nước dâng tràn.
Theo Một Thế Giới
Du lịch, GO!
Người phương Nam, thậm chí người Hà Nội không thể biết thế nào là xuân đúng nghĩa... xuân (!), nếu đúng tiết gọi là xuân không ngược vùng Tây Bắc – nơi ngàn trùng xa ấy. Nói vậy không phải để ngán ngại mà để nhằm “kích” cái mơ, cái cảm, cái tò mò của kẻ ưa phiêu bạt mà hãnh diện nếu lên đường.
Hà Giang theo dân du lịch bụi và dân phượt chuyên nghiệp là vùng cao nguyên hoang sơ hùng vĩ khó nhằn nếu đi bằng xe máy. Chiều cuối năm thời tiết dập dìu lạnh, phơn phớt lẽo, chúng tôi nhóm bạn trẻ “lướt lả” lên đường. Bắt đầu từ Hà Nội điểm dừng chân đầu tiên sẽ là Tuyên Quang.
Đường tàn đông còn vùi nướng giấc ngủ xám xịt nhưng cánh áo đông rượi rã không ngăn được những hàng cây từ lâu náo nức chờ Xuân đâm chồi, nẩy lộc. Ngang qua những bờ đê dọc sông Hồng mấy cô mấy bà nhà vườn đã bày bán hoa đào, hoa mai trong hợp âm nao nức của vài ba cánh én Xuân.
Dulichgo
Bỏ qua cái lịch trình từ Hà Nội đến Tuyên Quang, rồi từ Tuyên Quang đến được thị trấn biên cương Hàm Yên trong hiu hiu gió biên cương, chúng tôi đến được Hà Giang khi đã lung lửng đêm.Thị xã Hà Giang đón chúng tôi bằng hai bát phở bò gia truyền ngon tuyệt. Đây có lẽ là bát phở bò đầu tiên và cũng là cuối cùng trong chuyến đi mà chúng tôi được ăn. Vì những ngày sau là ngày tết hàng quán nơi đây ngày thường còn khan hiếm nên ngày tết dường như tê liệt.
Sáng hôm sau theo lịch trình từ thị xã Hà Giang theo quốc lộ 4C khoảng 43km tới huyện Quản Bạ. Vậy là Hà Giang với thị trấn Vị Xuyên, nơi có chè San Tuyết nổi tiếng tôi vẫn chưa kịp thưởng thức (mặc dù chẳng mê mẩn gì với chè nhưng với một đứa con gái ưa mơ mộng lại có cảm tình đặc biệt với cái tên chè là “San Tuyết”). Có thể “San Tuyết” gợi cho tôi một câu chuyện đầy thú vị chăng?...
Đèo Quản Bạ với chiều dài 45 km mở đầu cho cuộc hành trình chinh phục núi là núi, cho một cuộc phiêu lưu mạo hiểm đầy khám phá. Đường đi Quản Bạ dọc sông Lô, nước sông vào chớm Xuân xanh ngắt, cái màu xanh mát gợi cho con người ta nhiều xúc cảm lâng nối tiếp lâng. Ngày xưa cụ Nguyễn Tuân đã ví nước sông Đà như nước sông Lô cái màu canh hến đùng đục, không biết cụ đã đi vào mùa nào để quan sát, tôi không nhớ nữa..
Ngun ngút tầm mắt là núi và đèo. Đây có lẽ là một cung đèo bảng lảng nhất, mờ ảo nhất, mông lung nhất mà tôi thấy. Mấy cô bé người Dao váy áo muôn màu đi trong sương khói trông như một bức tranh là đà ảo ảnh. Lạnh. Lạnh hơn tôi tưởng khi chênh vênh trên vùng cao này. Lần đầu tiên có cảm giác cái vị lạnh buốt thấu da là như thế nào. Lao xe hun hút gió núi, gió trời xin xít phả vào nhau mà cảm giác đang trôi về cõi nào xa lắm. Sương mù từng thúng đổ xuống, thoắt chả thấy ai, bóng người trước bỗng nhạt nhòa và hút trong màn sương mỏng mảnh ấy. Bản làng, thung, hay những con đường bị hòa trong sương. Đi giữa sương, giữa mây cảm giác như đang lạc vào một cõi nào xa lắm. Đôi lúc trong tôi bật ra câu hỏi “phía xa xa kia là gì?” rồi lại tự trả lời một cách ngớ ngẩn “là sương, là mây, là núi, là hoa là hư vô…”. Dulichgo
Phải nói một điều rằng bắt đầu từ Hà Giang đi Quản Bạ, từ Quản Bạ qua thị trấn Yên Minh rồi qua Đồng Văn rồi Mèo Vạc tất cả là những cung đèo xoáy qua những trái núi, đó là những ngực núi lừng lững cứ đứng hiên ngang thách thức với đất trời, ở đó những người tộc như những hạt sương nhỏ nhoi đọng trên núi, bạn hãy hình dung như vậy sẽ thấy thiên nhiên thật hùng vĩ. Tôi không phải là nhà văn để có thể lôi hết những ngữ từ tả cho bạn hiểu. Đường đi đẹp nhưng cũng đầy hiểm trở, toàn khúc cua cùi trỏ, một bên là vực sâu thẳm, một bên là núi, một chút sơ sẩy thôi có thể văng xuống vực…
Chỉ có thắc mắc một điều, trên những cung đèo dài dằng dặc và mịt mù ấy, cảm giác như đi hoài đi mãi vẫn chỉ là mây, là núi, là sự mịt mù thăm thẳm, bốn phía là núi rừng, bốn phía là tiếng vọng của thiên nhiên hoang dã, lạnh lẽo, tiếng gió dội lại rờn rợn qua vách núi, lác đác những người tộc, nam có, nữ có, già có, trẻ có họ tụ thành từng nhóm, cứ đi, cứ đi, đôi lúc tôi tự hỏi họ đi về đâu, đích của họ là đâu trong một cung đèo dài như vậy…
Cuối cùng thì đã tìm được câu trả lời, đó là những thị trấn như Yên Minh, như Đồng Văn, những thị trấn nhỏ nằm trên một gồ đất tạm gọi là bằng phẳng hơn núi, nơi có mấy thứ nhạc sập sình phát ra. Nơi với họ có thể là thứ ánh sáng duy nhất, ánh sáng của văn minh, ánh sáng của cái gì đó lung linh nhất, xa xỉ nhất.
Tự dưng nhớ đến “Hai chị em” trong tác phẩm của Thạch Lam cũng đợi thứ ánh sáng ấy, thứ ánh sáng duy nhất của chuyến tàu đêm trong chuỗi ngày hẩm hiu và buồn tẻ của hai chị em. Tôi thích văn Thạch Lam bởi lối kể chuyện nhẹ nhàng, những câu chuyện không có cốt truyện cũng nhẹ nhàng như chính giọng văn của ông…
Dulichgo
Mùa xuân đến điểm mặt trên các sắc lá cái màu non tơ của chồi non, biêng biếc của lộc, màu đỏ rực của hoa chuối rừng, màu trắng của hoa lê, hoa mận, màu hồng phớt của hoa đào và cả cái màu vàng mùa trước của những chiếc lá còn sót lại, hòa cùng những sắc màu của váy áo thổ cẩm của những chàng trai cô gái người tộc xuống đường du xuân…
Chạy xuyên qua cao nguyên đá Đồng Văn, đỉnh Mã Pì Lèng tới Mèo Vạc. Mở ngoặc chút về Mã Pì Lèng được mệnh danh là vua của những con đèo ở miền Bắc. Không phải bởi khó đi, mà bởi cảnh quan hùng vỹ và câu chuyện thanh niên cảm tử phá đá mở đường trên con đèo hiểm trở này. Đứng trên đỉnh Mã Pì Lèng, dang rộng cánh tay đón gió, cảm giác như đang bay lơ lửng trên bầu trời.
Đường Hạnh Phúc bắt đầu từ Hà Giang, chạy xuyên qua cao nguyên đá Đồng Văn, đỉnh Mã Pì Lèng tới Mèo Vạc ấy dài gần 200 km, con đường này là máu xương, là huyền thoại về sức trẻ của thanh niên từ 16 dân tộc các tỉnh Cao Bằng, Bắc Kạn, Lạng Sơn, Hà Giang, Tuyên Quang, Thái Nguyên, Nam Định và Hải Dương. 8 năm, hơn 2 triệu ngày công, 1.000 thanh niên xung phong, 1.200 dân công, 9 triệu tấn thuốc nổ và biết bao công sức đã đổ xuống để mở ra con đường này. Đi trên con đường không chỉ để thưởng ngoạn cảnh đẹp, mà còn để tri ân những người đã nằm xuống cho từng lối ta đi.
Còn cao Nguyên Đồng Văn đó là một cao nguyên đá, với núi là núi, xiên núi, rẽ núi, quằn núi, cứa núi, những con đường ngoằn ngoèo qua những núm núi, ngực núi, lao xe trên đường xe mà cảm giác đứng tim, một chút sơ sẩy thôi, một cái chớp mắt thôi có thể văng xuống vực… Càng đi tôi càng thấm thía cái lạnh của miền núi cao là như thế nào… buốt lên tận não…
Dulichgo
Đến được thị trấn Đồng Văn khi trời đã nhấm nhem tối, một cái thị trấn nhỏ với vài ba ngọn đèn leo lét đỏ không làm cho du khách thấy ấm hơn giữa cái lạnh buốt da thịt này. Khách sạn Hoàng Ngọc duy nhất ở cái thị trấn ấy mở cửa. Cô cháu của chủ khách sạn - làm lễ tân với với nước da trắng hồng của vùng núi cao quanh năm lạnh này, nghe đâu có học gì đó ở Hà Nội nên cách ăn mặc cũng đậm chất phố phường nhưng không được tinh tế từ màu sắc đến kiểu dáng với kiểu tóc nhuộm hoe hoe vàng, đón tiếp khách bụi đường bằng nụ cười niềm nở cùng chất giọng trong trong lảnh lót trong cái đêm xám ngắt lạnh này.
Cái hẹn 20 giờ sẽ đi “cà phê phố cổ” nổi tiếng ở Đồng Văn ngay chợ Đồng Văn với những ngôi nhà đất cũ kỹ 2 tầng do những già làng người tộc sống lâu năm ở đây, những già làng này biết rất nhiều chuyện hay, tính chuyến đi này sẽ đến diện kiến và… hóng hớt, nhưng tôi không thực hiện được vì thời tiết buổi tối xuống khá lạnh. Những ngày lạnh nhất ở đây nhiệt độ trong nhà xuống còn 5-7 độ, có khi bạn đưa tay xuống thau nước sẽ thấy lớp đá đóng băng phía dưới.
Sáng hôm sau chúng tôi đến Lũng Cú trong màn mưa xuân lất phất, tiếng chuông đeo cổ của mấy con bò ăn cỏ trên những triền đồi leng keng trong gió. Trên đường từng tốp người tộc du xuân, tiếng nói cười của họ vẳng trong gió, va vào vách núi tạo thành những tiếng khèn âm vang. Thỉnh thoảng trên đường tôi bắt gặp cái kéo tay của chàng trai và cái nhìn bẽn lẽn của cô gái chớm tuổi dậy thì…
Sau, hỏi ra thì mới biết, mồng 3 âm lịch ở Mèo Vạc có tục “bắt vợ” đây là một tục lệ có từ lâu đời của người H’Mông, các cô gái từ 13 tuổi trở lên, ngày hôm đó đều ăn mặc rất đẹp, đi dạo thành từng tốp trên đường, để cho các chàng trai họ “ưng” cái nhìn “bắt” đi. 3 ngày ở nhà chàng trai nếu không có phản ứng gì, có nghĩa là đồng ý làm vợ, chàng trai sẽ đem con gà đến lễ nhà gái, thế là xong! Đây là một tập tục mà theo tôi thấy rất chi là điên rồ… Hôn nhân, ở với nhau một đời chỉ là một trò chơi con trẻ, chẳng biết tình yêu của họ đặt ở đâu cho trò chơi ấy? Hay người tộc họ có suy nghĩ đơn giản hơn người kinh chăng?...
Chợ Lũng Cú nằm neo neo bên những cánh đồng hoa cải vàng rực dưới chân núi, chơi vơi trên mép đồi là mấy cây mơ, cây mận đua nhau khoe sắc. Tự dưng tôi lại nhớ đến những triền đồi ngập hoa mơ hoa mận trên đường đi cao nguyên Mộc Châu, đó là miền cao nguyên đầy ắp kỷ niệm được xếp ngay ngắn trong lớp ký ức nhỏ nhoi của tôi.
Chợ Lũng Cú trưa, hắt bóng với những vũ điệu Xuân của lũ trẻ con người tộc làm tôi thấy thích thú, những đứa trẻ chơi bóng và xoay tùng váy như một vũ điệu đẹp một cách lạ lùng… Có lẽ hành trình chuyến đi tôi bắt gặp ở đây không khí Xuân nhất, ấm áp nhất trong cái lạnh heo hút này...Trong cái không khí xuân nơi đây, bạn đừng quên đến thăm cột cờ Lũng Cú nổi tiếng phân ranh giới giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đứng bên cột cờ Lũng Cú, nhìn lá cờ Tổ quốc phấp phới bay trong gió, tận mắt thấy điểm đầu tiên đặt nét bút vẽ nên bản đồ hình chữ S là lúc lòng tự hào dân tộc và tình yêu quê hương đất nước dâng tràn.
Theo Một Thế Giới
Du lịch, GO!
Đến với thành phố mộng mơ, yên bình Đà Lạt, bạn vẫn có thể thử thách mình với những chương trình phượt Đà Lạt mạo hiểm nhưng kích thích lòng thử thách, khám phá.
< Hồ Tuyền Lâm nhìn từ đỉnh Pinhatt.
Một trong những thử thách rất thú vị đó là “Săn mây” – Chinh phục đỉnh Pinhatt. Pinhatt là đỉnh cao nhất trọng cụm núi Voi thuộc thành phố Đà Lạt. Độ cao hơn 1600m sẽ là một thử thách không phải ai cũng có thể vượt qua.
Đỉnh Pinhatt còn khá hoang sơ, không có nhiều dịch vụ như Langbiang nên nếu muốn chinh phục thì sẽ khá là vất vả và khó khăn.
Tuy nhiên, một khi đã lên đến đỉnh Pinhatt, du khách sẽ được chìm đắm tận hưởng không khí trong lành, mát mẻ, có thể bao quát, ngắm trọn vẹn vẻ đẹp mênh mang của hồ Tuyền Lâm như cánh chim nhỏ đang chao nghiêng trên mặt nước, xa hơn nữa có thể thấy thành phố Đà Lạt và nếu để ý thì thấy cả tuyến cáp treo đi xuống thiền viện từ nhà ga gần bến xe Phương Trang nằm bên tay phải.
Dulichgo
Nếu chịu khó dậy sớm và đón ánh nắng bình minh từ đỉnh núi chắc hẳn là một trải nghiệm tuyệt vời cho các bạn yêu nhiếp ảnh.
Tùy thuộc vào sở thích, dân phượt có thể có nhiều sự lựa chọn khác nhau về phương tiện và cách thức để chinh phục đỉnh Pinhatt. Ban đầu, từ thành phố để di chuyển đến chân núi, bạn có thể đi bằng xe máy hoặc taxi. Dân phượt nên chọn xe máy để có thể chủ động về thời gian, cung đường cũng như có thể dừng dân ở bất cứ nơi nào để chụp ảnh, ngắm cảnh…
Đến được dưới chân núi, bạn cũng có rất nhiều cách thức và lựa chọn để lên đến đỉnh núi. Sự lựa chọn phụ thuộc vào sở thích và sức khỏe của bạn. Nếu bạn ngại vất vả có thể chọn cách tản bộ thong thả, men theo những con đường mòn nhỏ ngoằn ngoèo. Trên đường đi bạn có thể ghé thăm làng Darahoa, tìm hiểu phong tục tập quán và văn hoá của đồng bào dân tộc bản địa K’ho.
Nếu như bạn ham mê thử thách, muốn khám phá thì có thể chọn cung đường mạo hiểm nhưng thú vị bằng cách men theo triền đồi trải đầy lá thông khô, thám hiểm sự hùng vỹ, hùng tráng của núi Voi. Khi chọn cung đường này, càng lên cao, bạn sẽ càng khám phá ra những điều vô cùng thú vị, kỳ vĩ của thiên nhiên trong chuyến du lịch bụi của mình.
Dọc đường đi, bạn sẽ được thoả thích ngắm những giò lan rừng đủ màu sắc treo trên những thân cây cổ thụ, được gặp những con suối nhỏ nước chảy vắt ngang lối đi…
Nếu đi xa hơn chút nữa, bạn sẽ được tận mắt ngắm những cây thông đỏ hàng ngàn năm tuổi. Từ chân núi lên khoảng 2 km, bạn sẽ vô cùng bất ngờ khi thấy một hồ nước trong vắt giữa ngọn núi cao ngất. Vốc thử một ngụm nước khi đang ngồi vắt vẻo trên một phiến đá to giữa hồ, bạn sẽ cảm nhận rất rõ sự tinh khiết mà thiên nhiên mang lại.
Dulichgo
Từ đây, đi lên thêm chừng 500m nữa, du khách sẽ gặp một vách đá cheo leo như đâm thẳng lên trời. Phía trên vách đá chính là đỉnh Pinhatt với độ cao 1.691m - điểm cao nhất của ngọn núi Voi hùng vỹ - đích đến của hành trình chinh phục. Lên tới đây vào những ngày trời quang, bạn có thể nhìn thấy toàn cảnh hồ Tuyền Lâm và địa điểm du lịch Đà Lạt.
Sau đây là những chỉ dẫn cụ thể cho bạn: Bạn có thể đi phượt bằng xe máy và đi bộ lúc leo núi, chinh phục đỉnh Pinhatt:
Xuất phát từ đường Triệu Việt Vương vào buổi sáng. Lúc này đường khá vắng, bạn có thể đi xe thoải mái nhưng cũng đừng phóng nhanh quá nhé.
Trên đường đi, bạn sẽ đi ngang qua một ngã 3 rẽ vào khu đường hầm đất sét. Tiếp đó, bạn qua cầu trên đập tràn. Men theo đường ven bờ hồ, trên đường đi gặp các loại quán nhà hàng ven hồ, trang trại nuôi cá tầm, một số resort... Trên đường quay ra, bạn sẽ thấy có lối đi lên núi. Từ đó, bạn hãy để xe ở dưới và đi bộ lên trên thám hiểm.
Đường đi khá là dốc do đó bạn hãy cẩn thận trơn trượt. Đôi lúc bạn sẽ gặp những đường mòn đất đỏ cắt ngang.
Hãy luôn chú ý đến định vị và bản đồ trong quá trình phượt Đà Lạt, bởi vì ngăn cách ở giữa ngọn núi dựng đứng là một thung lũng cây cối rậm rạp, muốn lên đỉnh núi cần men theo sườn bên phải rồi từ từ vòng sang trái lên núi.
Hãy đi theo lối mòn của người đi phượt Đà Lạt trước, tuy nhiên cũng có một số đoạn khá rậm rạp che mất tầm nhìn có thể làm cho bạn lạc đường.
Tiếp tục đi theo lối mòn, bạn có thể sẽ gặp đường bộ cập sát bên nhưng nếu bạn đi đường rừng thì sẽ ngắn hơn và có cảm giác phiêu lưu. Dần dần, đỉnh Pinhatt bên tay trái sẽ gần với bạn hơn.
Dulichgo
Đi tiếp đến đoạn cuối cùng - đoạn rừng thưa trên tràng cỏ mượt bằng phẳng xanh rì đẹp mê mẩn. Đến cái chỗ xa xa phía cuối là gần tới đỉnh rồi. Tiếp tục cố lên một chút nữa là bạn sẽ lên đến đỉnh. Thế là công cuộc chinh phục đỉnh Pinhatt đã thành công, giờ là lúc hưởng thụ thành quả.
Hãy tìm một chỗ thoáng, ít cây cối, từ đó, bạn sẽ có tầm nhìn bao quát gần như toàn bộ khu vực hồ Tuyền Lâm. Bên kia bờ hồ là Thiền Viện Trúc Lâm, bên phải là bến thuyền và cụm công trình đập tràn cống ngầm. Phía xa xa có thể thấy thành phố Đà Lạt.
Lúc đi xuống hãy tận dụng tracking GPS để đi ngược lại lối đi lúc lên, tầm nhìn từ trên xuống nên phát hiện ra các lối mòn trên cung đường phượt Đà Lạt cũng dễ hơn. Lên núi có thể mất khoảng 1 tiếng nhưng xuống núi chỉ mất nửa thời gian lúc lên.
Những vật dụng cần thiết bạn nên mang cho hành trình chinh phục đỉnh Pinhatt
- Nước uống, khăn mặt, giày leo núi, balo nhẹ, áo khoác không quá dày, mũ vành rộng có dây buộc.
- Gậy chống: bạn có thể sử dụng gậy chuyên nghiệp khi leo núi hoặc chỉ cần một cành cây cứng cáp. Gậy sẽ là vật dụng thiết yếu, nó đỡ cho trọng lượng cơ thể của bạn rất nhiều nhất là những lúc xuống núi.
- Bật lửa: bật lửa có thể giúp bạn đề phòng rất nhiều rủi ro trong khi leo núi như lạnh, lạc đường...
- Kẹo: Khi leo núi, có những lúc bạn sẽ cảm thấy khô cổ do đó, kẹo ngậm sẽ giúp cho tuyến nước bọt hoạt động. Đồng thời, nó cũng giúp ích rất nhiều nếu như bạn đột ngột bị hạ đường huyết.
- Găng tay không thấm nước, giữ ấm.
- Đồng hồ, điện thoại.
Nếu bạn dự định ở lại đỉnh Pinhatt qua đêm thì nên chuẩn bị sẵn quần áo ấm cũng như thức ăn, nước uống, lều bạt. Có chỗ cho các bạn dựng lều ở lưng chừng núi và trên đỉnh.
Dulichgo
Đỉnh Pinhatt là đỉnh núi cao nhất che chắn phía Nam thành phố Đà Lạt. Không giống như Lang Biang với nhiều dịch vụ du lịch, đỉnh Pinhatt còn khá hoang sơ và có độ khó cao hơn nếu muốn chinh phục. Nếu chịu khó dậy sớm và đón ánh nắng bình minh từ đỉnh núi chắc hẳn đó sẽ là một trải nghiệm phượt Đà Lạt tuyệt vời cho các bạn yêu nhiếp ảnh, thích khám phá.
Đỉnh Pinhatt với độ cao 1.691m thuộc khu núi Voi là một trong những thử thách thú vị được những người ưa thích phám phá tìm đến chinh phục. Những người thích phượt Đà Lạt có thể thách thức giới hạn của bản thân với những con đường dốc núi trơn trượt, khu rừng già lạnh giá, và có những lúc tưởng chừng như họ phải bỏ cuộc trước mẹ thiên nhiên.
Tuy nhiên, những người chinh phục sẽ có cơ hội khám một Đà Lạt nguyên sơ, hoang dã; một hồ Tuyền Lâm thơ mộng từ đỉnh Pinhatt và bao quát khung cảnh tuyệt đẹp của tạo hóa. Bên cạnh đó, nếu bạn đi theo nhóm thì đây chính là thử thách giúp tăng thêm tình đoàn kết, tinh thần đồng đội và nó sẽ là kỷ niệm không thể phai nhòa trong tâm trí mỗi người.
Huyền Linh - Vntrip.vn
Du lịch, GO!
< Hồ Tuyền Lâm nhìn từ đỉnh Pinhatt.
Một trong những thử thách rất thú vị đó là “Săn mây” – Chinh phục đỉnh Pinhatt. Pinhatt là đỉnh cao nhất trọng cụm núi Voi thuộc thành phố Đà Lạt. Độ cao hơn 1600m sẽ là một thử thách không phải ai cũng có thể vượt qua.
Đỉnh Pinhatt còn khá hoang sơ, không có nhiều dịch vụ như Langbiang nên nếu muốn chinh phục thì sẽ khá là vất vả và khó khăn.
Tuy nhiên, một khi đã lên đến đỉnh Pinhatt, du khách sẽ được chìm đắm tận hưởng không khí trong lành, mát mẻ, có thể bao quát, ngắm trọn vẹn vẻ đẹp mênh mang của hồ Tuyền Lâm như cánh chim nhỏ đang chao nghiêng trên mặt nước, xa hơn nữa có thể thấy thành phố Đà Lạt và nếu để ý thì thấy cả tuyến cáp treo đi xuống thiền viện từ nhà ga gần bến xe Phương Trang nằm bên tay phải.
Dulichgo
Nếu chịu khó dậy sớm và đón ánh nắng bình minh từ đỉnh núi chắc hẳn là một trải nghiệm tuyệt vời cho các bạn yêu nhiếp ảnh.
Tùy thuộc vào sở thích, dân phượt có thể có nhiều sự lựa chọn khác nhau về phương tiện và cách thức để chinh phục đỉnh Pinhatt. Ban đầu, từ thành phố để di chuyển đến chân núi, bạn có thể đi bằng xe máy hoặc taxi. Dân phượt nên chọn xe máy để có thể chủ động về thời gian, cung đường cũng như có thể dừng dân ở bất cứ nơi nào để chụp ảnh, ngắm cảnh…
Đến được dưới chân núi, bạn cũng có rất nhiều cách thức và lựa chọn để lên đến đỉnh núi. Sự lựa chọn phụ thuộc vào sở thích và sức khỏe của bạn. Nếu bạn ngại vất vả có thể chọn cách tản bộ thong thả, men theo những con đường mòn nhỏ ngoằn ngoèo. Trên đường đi bạn có thể ghé thăm làng Darahoa, tìm hiểu phong tục tập quán và văn hoá của đồng bào dân tộc bản địa K’ho.
Nếu như bạn ham mê thử thách, muốn khám phá thì có thể chọn cung đường mạo hiểm nhưng thú vị bằng cách men theo triền đồi trải đầy lá thông khô, thám hiểm sự hùng vỹ, hùng tráng của núi Voi. Khi chọn cung đường này, càng lên cao, bạn sẽ càng khám phá ra những điều vô cùng thú vị, kỳ vĩ của thiên nhiên trong chuyến du lịch bụi của mình.
Dọc đường đi, bạn sẽ được thoả thích ngắm những giò lan rừng đủ màu sắc treo trên những thân cây cổ thụ, được gặp những con suối nhỏ nước chảy vắt ngang lối đi…
Nếu đi xa hơn chút nữa, bạn sẽ được tận mắt ngắm những cây thông đỏ hàng ngàn năm tuổi. Từ chân núi lên khoảng 2 km, bạn sẽ vô cùng bất ngờ khi thấy một hồ nước trong vắt giữa ngọn núi cao ngất. Vốc thử một ngụm nước khi đang ngồi vắt vẻo trên một phiến đá to giữa hồ, bạn sẽ cảm nhận rất rõ sự tinh khiết mà thiên nhiên mang lại.
Dulichgo
Từ đây, đi lên thêm chừng 500m nữa, du khách sẽ gặp một vách đá cheo leo như đâm thẳng lên trời. Phía trên vách đá chính là đỉnh Pinhatt với độ cao 1.691m - điểm cao nhất của ngọn núi Voi hùng vỹ - đích đến của hành trình chinh phục. Lên tới đây vào những ngày trời quang, bạn có thể nhìn thấy toàn cảnh hồ Tuyền Lâm và địa điểm du lịch Đà Lạt.
Sau đây là những chỉ dẫn cụ thể cho bạn: Bạn có thể đi phượt bằng xe máy và đi bộ lúc leo núi, chinh phục đỉnh Pinhatt:
Xuất phát từ đường Triệu Việt Vương vào buổi sáng. Lúc này đường khá vắng, bạn có thể đi xe thoải mái nhưng cũng đừng phóng nhanh quá nhé.
Trên đường đi, bạn sẽ đi ngang qua một ngã 3 rẽ vào khu đường hầm đất sét. Tiếp đó, bạn qua cầu trên đập tràn. Men theo đường ven bờ hồ, trên đường đi gặp các loại quán nhà hàng ven hồ, trang trại nuôi cá tầm, một số resort... Trên đường quay ra, bạn sẽ thấy có lối đi lên núi. Từ đó, bạn hãy để xe ở dưới và đi bộ lên trên thám hiểm.
Đường đi khá là dốc do đó bạn hãy cẩn thận trơn trượt. Đôi lúc bạn sẽ gặp những đường mòn đất đỏ cắt ngang.
Hãy luôn chú ý đến định vị và bản đồ trong quá trình phượt Đà Lạt, bởi vì ngăn cách ở giữa ngọn núi dựng đứng là một thung lũng cây cối rậm rạp, muốn lên đỉnh núi cần men theo sườn bên phải rồi từ từ vòng sang trái lên núi.
Hãy đi theo lối mòn của người đi phượt Đà Lạt trước, tuy nhiên cũng có một số đoạn khá rậm rạp che mất tầm nhìn có thể làm cho bạn lạc đường.
Tiếp tục đi theo lối mòn, bạn có thể sẽ gặp đường bộ cập sát bên nhưng nếu bạn đi đường rừng thì sẽ ngắn hơn và có cảm giác phiêu lưu. Dần dần, đỉnh Pinhatt bên tay trái sẽ gần với bạn hơn.
Dulichgo
Đi tiếp đến đoạn cuối cùng - đoạn rừng thưa trên tràng cỏ mượt bằng phẳng xanh rì đẹp mê mẩn. Đến cái chỗ xa xa phía cuối là gần tới đỉnh rồi. Tiếp tục cố lên một chút nữa là bạn sẽ lên đến đỉnh. Thế là công cuộc chinh phục đỉnh Pinhatt đã thành công, giờ là lúc hưởng thụ thành quả.
Hãy tìm một chỗ thoáng, ít cây cối, từ đó, bạn sẽ có tầm nhìn bao quát gần như toàn bộ khu vực hồ Tuyền Lâm. Bên kia bờ hồ là Thiền Viện Trúc Lâm, bên phải là bến thuyền và cụm công trình đập tràn cống ngầm. Phía xa xa có thể thấy thành phố Đà Lạt.
Lúc đi xuống hãy tận dụng tracking GPS để đi ngược lại lối đi lúc lên, tầm nhìn từ trên xuống nên phát hiện ra các lối mòn trên cung đường phượt Đà Lạt cũng dễ hơn. Lên núi có thể mất khoảng 1 tiếng nhưng xuống núi chỉ mất nửa thời gian lúc lên.
Những vật dụng cần thiết bạn nên mang cho hành trình chinh phục đỉnh Pinhatt
- Nước uống, khăn mặt, giày leo núi, balo nhẹ, áo khoác không quá dày, mũ vành rộng có dây buộc.
- Gậy chống: bạn có thể sử dụng gậy chuyên nghiệp khi leo núi hoặc chỉ cần một cành cây cứng cáp. Gậy sẽ là vật dụng thiết yếu, nó đỡ cho trọng lượng cơ thể của bạn rất nhiều nhất là những lúc xuống núi.
- Bật lửa: bật lửa có thể giúp bạn đề phòng rất nhiều rủi ro trong khi leo núi như lạnh, lạc đường...
- Kẹo: Khi leo núi, có những lúc bạn sẽ cảm thấy khô cổ do đó, kẹo ngậm sẽ giúp cho tuyến nước bọt hoạt động. Đồng thời, nó cũng giúp ích rất nhiều nếu như bạn đột ngột bị hạ đường huyết.
- Găng tay không thấm nước, giữ ấm.
- Đồng hồ, điện thoại.
Nếu bạn dự định ở lại đỉnh Pinhatt qua đêm thì nên chuẩn bị sẵn quần áo ấm cũng như thức ăn, nước uống, lều bạt. Có chỗ cho các bạn dựng lều ở lưng chừng núi và trên đỉnh.
Dulichgo
Đỉnh Pinhatt là đỉnh núi cao nhất che chắn phía Nam thành phố Đà Lạt. Không giống như Lang Biang với nhiều dịch vụ du lịch, đỉnh Pinhatt còn khá hoang sơ và có độ khó cao hơn nếu muốn chinh phục. Nếu chịu khó dậy sớm và đón ánh nắng bình minh từ đỉnh núi chắc hẳn đó sẽ là một trải nghiệm phượt Đà Lạt tuyệt vời cho các bạn yêu nhiếp ảnh, thích khám phá.
Đỉnh Pinhatt với độ cao 1.691m thuộc khu núi Voi là một trong những thử thách thú vị được những người ưa thích phám phá tìm đến chinh phục. Những người thích phượt Đà Lạt có thể thách thức giới hạn của bản thân với những con đường dốc núi trơn trượt, khu rừng già lạnh giá, và có những lúc tưởng chừng như họ phải bỏ cuộc trước mẹ thiên nhiên.
Tuy nhiên, những người chinh phục sẽ có cơ hội khám một Đà Lạt nguyên sơ, hoang dã; một hồ Tuyền Lâm thơ mộng từ đỉnh Pinhatt và bao quát khung cảnh tuyệt đẹp của tạo hóa. Bên cạnh đó, nếu bạn đi theo nhóm thì đây chính là thử thách giúp tăng thêm tình đoàn kết, tinh thần đồng đội và nó sẽ là kỷ niệm không thể phai nhòa trong tâm trí mỗi người.
Huyền Linh - Vntrip.vn
Du lịch, GO!
(TPO) - Thôn Măng Đen ở tỉnh Kon Tum hiện có hơn 200 biệt thự, trong đó nhiều căn sắp được khai thác du lịch. Nơi đây còn có nhiều công trình tôn giáo ấn tượng, đặc sản nổi tiếng, kỳ hoa dị thảo giá vài triệu đồng/kilogram…
Măng Đen - công chúa vùng sương lạnh
Cách thành phố Kon Tum hơn 50 km theo quốc lộ 24 về phía Bắc, qua thị trấn Đak Rve và cung đèo mới khánh thành quanh co giữa đại ngàn hùng vĩ, Măng Đen nằm ở độ cao 1.200-1.800 mét. Đến đây, ai cũng có cảm giác như lạc vào nơi an dưỡng, yên tĩnh và thơ mộng. Không thị tứ vùng cao nào trên cả nước sau năm 1975 được đón đầu quy hoạch theo hướng hiện đại như Măng Đen, với mạng lưới đường nhựa rộng rãi xuyên qua các dãy phố toàn biệt thự trang nhã, bốn mùa rợp bóng thông xanh.
Chị Y Thị, người Cadong, Phó Chủ tịch UBND huyện Kon Plông, cho biết, Măng Đen hiện có hơn 200 biệt thự được xây dựng trong gần 10 năm trở lại đây, có siêu thị, hệ thống công sở và 2 làng định cư lâu đời của đồng bào Mơ Nâm. Tuy nhiên, về đơn vị hành chính, Măng Đen vẫn chỉ là một thôn thuộc xã Đắk Long - trung tâm huyện Kon Plông.
Ông Nguyễn Đức Tuy, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Kon Tum, giải thích, sau khi Chính phủ phê duyệt quy hoạch khu du lịch sinh thái Măng Đen và đô thị Kon Plông năm 2012, Bộ Nội vụ trình đề án, nhưng Quốc hội đang tạm đình việc chia tách, nâng cấp các đơn vị hành chính. Ông Tuy từng công tác gần chục năm tại Kon Plông, nguyên Bí thư Huyện ủy, nhớ rõ thời doanh nhân từ TPHCM lũ lượt vác tiền (thắng lớn khi thị trường chứng khoán mới mở) lên Măng Đen xây biệt thự theo lời kêu gọi đổi đất lấy hạ tầng. Hồi đó, quanh đây toàn rừng nên chỉ phải di dời có 3 hộ dân...
Dulichgo
Vì sao nơi hoang vắng này đã và đang thu hút hàng trăm nhà đầu tư nhiều quốc tịch? Du khách đến theo tour đôi ba ngày chỉ kịp ghé thăm vườn trăm tượng gỗ ở đầu chuỗi thác Pa Sỹ, Đăk Ke, Lô Ba, đạp vịt, câu cá ở hồ Đắk Ke, tham quan điểm nuôi cá hồi, cá tầm ở xã Măng Cành, mua sắm ở siêu thị Hoàng Vũ, uống rượu cần, níu nhau điệu xoang trong tiếng cồng chiêng quanh đống lửa hồng rực dưới bầu trời đầy sao...
Tôi tách khỏi đoàn quan khách vội vã, ở lại Măng Đen, đêm lạnh quấn mình trong chăn ấm chìm vào giấc ngủ thật sâu. Sáng mai thức dậy bằng tiếng chim líu lo trong vắt, nhấp ngụm cà phê đậm vị bản xứ, tìm gặp những con người đang say mê cống hiến trên cao nguyên này.
Ba đặc sản
Năm 2015, trong 4 đặc sản và món ăn nổi tiếng của tỉnh Kon Tum được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam vinh danh, có 3 đặc sản thuộc về Măng Đen là vang sim, tiêu rừng và măng nứa khô. Cả 3 mặt hàng này, vài năm trước, tôi đã thưởng thức từ quầy hàng của Cty TNHH MTV Sim Thiên Sơn. Điều thú vị, hạt tiêu rừng vị rất lạ ở đây mọc quả từ thân cây, chứ không phải dây leo như tiêu nhà. Sim trên bình độ nghìn mét này không thấp thoáng trên đồi như trong thơ ca nhạc họa, mà mọc ken dày tự nhiên cả nghìn hécta dưới tán rừng thông.
Người đã kỳ công nghiên cứu ra công thức chế tạo vang sim Măng Đen và vì nó mà rời đồng bằng lên núi định cư là một nữ trí thức quê Cần Thơ - chị Nguyễn Thị Nhiệm - Giám đốc Cty Sim Thiên Sơn. Nhà máy vang sim Măng Đen khi chính thức vận hành không chỉ mang lại lợi nhuận cho công ty, mà còn xác lập cho tỉnh Kon Tum một thương hiệu mạnh về công nghệ thực phẩm, bảo đảm nguồn thu nhập đáng kể cho hàng nghìn hộ đồng bào nghèo ở các thôn làng bắc Tây Nguyên. Vì điều đó, chị Nhiệm đành lòng xa chồng con mỗi năm đến bảy, tám tháng để bám trụ trên cao nguyên lạnh giá, vừa sản xuất vang vừa tìm tòi nghiên cứu tạo ra những giống sim cao sản mới.
Dulichgo
Kỳ hoa dị thảo
Đến Vườn thực nghiệm của Sở KH&CN tỉnh Kon Tum đặt giữa rừng Măng Đen vào tháng giáp Tết này, ai cũng tranh thủ chụp ảnh với hàng mimôza nở hoa vàng thắm dọc lối vào. Chăm Vườn và làm việc nghiêm cẩn trong phòng nuôi cấy mô hiện đại có cả một đội ngũ trí thức tuổi mới ngoài đôi mươi. Rời phòng ươm cấy mô sạch tinh không một hạt bụi, nơi cả chục giống cây quý nẩy chồi non tơ trong hàng nghìn chiếc bình thủy tinh, chúng tôi ra Vườn, bước vào khu nhà lồng vòm cao thoáng đãng.
Thấy tôi mải ngắm những chậu hoa thấp bé mà trổ bông to đẹp lộng lẫy, kỹ sư Nguyễn Văn Hoàng bảo đây là hoa phú quý hoặc chuông tình yêu. “Nhưng cây tùng thơm này mới đặc biệt, nó đuổi ruồi muỗi rất hay”, vừa nói, anh Hoàng vừa lắc nhẹ, lập tức cây tùng chỉ cao hơn một gang tay tỏa hương thơm ngát. Trong vườn, đắt giá nhất là cây kim cương, còn gọi là lan kim tuyến, giá thị trường tùy thời điểm dao động tới vài ba triệu đồng một ký cây tươi, hoặc gấp 3 lần giá đó mỗi ký sấy khô, với lời đồn ăn sống hoặc ngâm rượu uống đều đại bổ.
Thạc sĩ sinh học Chu Đình Liệu, chủ nhiệm đề tài “Nghiên cứu, nhân giống và trồng khảo nghiệm cây lan kim tuyến”, cho biết, ngân sách tỉnh chi 580 triệu đồng để triển khai đề tài trong 3 năm. Từ tháng 4/2014, nhóm vào rừng điều tra, khảo sát, tìm cây về vào mẫu, nhân giống trong phòng thí nghiệm. Bằng công nghệ nuôi cấy mô, từ vài gốc ban đầu, tới nay nhóm đã nhân được hơn 2 vạn cây thuộc 3 giống khác nhau.
Trồng ra vườn hơn 1 năm, lan kim tuyến mới nẩy ra được vài lá, loại lá tím gân kẻ sọc như mạng lưới được thị trường chuộng nhất vừa nở hoa trắng. Anh đã gửi mẫu ra Viện Dược liệu ở Hà Nội nhờ phân tích các thành phần hoạt chất và dược tính của loài lan quý này, xem giá trị thực của nó đến đâu. Tôi ngắt một chiếc lá óng ánh nhấm thử. Bổ thế nào chưa rõ, nhưng xem như rau sống thì cũng giòn ngọt, khá ngon.
Trưởng trại thực nghiệm, anh Lê Duy Hùng, cho biết, Vườn rộng 5,5 hécta, thường xuyên trồng khảo nghiệm 40-50 loài hoa, rau, dược liệu cao cấp xứ lạnh, cung ứng giống cho dân. Tết 2015, Vườn bán được 7 nghìn cành hoa ly, 4 nghìn chậu lan hồ điệp. Tết 2016 sắp tới, lan hồ điệp vẫn chừng đó, còn hoa ly tăng lên 8 nghìn cành. Hoa đẹp, tươi lâu, được giá, bán đắt hàng khắp Kon Tum, Gia Lai, Quảng Ngãi…
Tại “Vườn hoa Thanh Niên” có hàng trăm giống cây đẹp, lạ gần đó, tôi lạc vào một vạt atisô tốt bời bời cao tận cổ, những đóa hoa to như cái đĩa nở xòe tím biếc. Chị Sợi quê Kiên Giang kể mẹ con chị lên đây chăm khu vườn này cho hợp tác xã, rồi gắn bó luôn với xứ lạnh. Chủ tịch UBND huyện Nguyễn Văn Lân, Phó Chủ tịch huyện Đặng Thanh Nam cho biết, nhiều doanh nghiệp đang triển khai các dự án rau sạch cung ứng cho đồng bằng. Ông Trần Quốc Cường, Phó Ban chỉ đạo Tây Nguyên, vừa nhận quyết định chuyển sang làm Phó Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk, cũng lạc quan khi kể về dự án trồng cây chột nưa xuất sang Nhật Bản.
Dulichgo
Chốn linh thiêng
Gần quốc lộ 24 có tượng đài Đức Mẹ cao hơn 1 mét, nét mặt khác thường và đôi tay bị cụt, được gọi là tượng Đức Mẹ Sầu Bi hay Đức Mẹ Măng Đen. Theo tài liệu của Tòa Giám mục Kon Tum, khoảng năm 1970, một linh mục đặt tạc tượng theo mẫu Đức Mẹ Fatima, gương mặt xinh đẹp dịu hiền. Thời chiến tranh, tượng bị quên lãng giữa rừng sâu rồi gãy đổ, mất đầu, mất tay. Một giáo dân phát hiện, cố gắng phục chế theo cách của mình khiến khuôn mặt khác đi, còn đôi tay không hiểu sao cứ gắn lên lại rơi xuống. Từ đó, tượng Đức Mẹ cụt tay cho tới bây giờ.
Sau lần Tổng Giám mục Leopoldo Girelli, sứ thần Tòa thánh Vatican, đến viếng tượng đài Đức Mẹ Măng Đen năm 2011, lãnh đạo tỉnh Kon Tum đã có văn bản đồng ý cho giáo dân hằng năm tổ chức hành hương đến nơi này. Từ đó đến nay, mỗi năm có vài vạn người đến viếng, hiến tặng hàng trăm ghế đá đặt quanh chân tượng. Đặc biệt, thành phần hành hương và dâng hoa mỗi ngày không chỉ tín đồ Công giáo, mà còn khá nhiều người thuộc các tôn giáo khác nhau.
Đã gần 9 năm, bà Lê Thị Cúc (sinh năm 1947, quê Hà Nam) rời nhà ở Thủ Đức, TPHCM lên đây, mua hẳn căn biệt thự lô 12 ở thôn Măng Đen định cư lâu dài, tự nấu ăn, chỉ để ngày ngày quét dọn, lau chùi, thay hoa quanh tượng đài Đức Mẹ. Bà Cúc kể rằng, dịp lễ Tạ ơn vào giữa tháng cuối năm 2015, khoảng 12 nghìn người kéo về dự lễ; bà và hàng chục tình nguyện viên khác dọn dẹp cả ngày không ngơi tay. Phục vụ nơi này, bà luôn cảm thấy tâm hồn bình an, hạnh phúc nên những đứa con thành đạt của bà cũng dần yên tâm, đồng thuận để mẹ vui sống một mình trên cao nguyên xa vắng.
Cách tượng Đức Mẹ không xa, chùa Khánh Lâm tọa lạc trên đồi đã được đầu tư hàng trăm tỷ đồng để trở thành một điểm du lịch tâm linh bề thế. Thượng tọa Thích Nhuận Bảo trụ trì cho biết, từ khi khởi công tháng 9/2012, chùa đã xây xong 7 công trình lớn gồm chính điện, đông tây lan, tượng Quan Âm, tháp chuông, tháp trống, nhà ăn đủ cho hàng nghìn Phật tử…
Dulichgo
Khu du lịch sinh thái Măng Đen nằm ở thôn Măng Đen, xã Đak Long, huyện Konplong, Tp Kon Tum. Giá vé xe đò từ Tp Hồ Chí Minh lên thành phố Kon Tum khoảng 140.000 đồng. Bạn có thể tìm đến các xe Đăng Khoa, Minh Quốc, Việt Tân.
Từ thành phố Kon Tum, bạn có thể thuê xe ôm hoặc xe mười sáu chỗ ngồi đi Măng Đen, tùy thuộc vào lượng người đi cùng. Măng Đen có hai mùa, mùa lạnh kéo dài từ giữa tháng mười đến tháng hai âm lịch, thời điểm này rất thích hợp cho những chuyến đi. Giá phòng biệt thự tại khu du lịch: từ 370.000 đến 400.000 đồng.
Theo Hoàng Thiên Nga (Báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!
Măng Đen - công chúa vùng sương lạnh
Cách thành phố Kon Tum hơn 50 km theo quốc lộ 24 về phía Bắc, qua thị trấn Đak Rve và cung đèo mới khánh thành quanh co giữa đại ngàn hùng vĩ, Măng Đen nằm ở độ cao 1.200-1.800 mét. Đến đây, ai cũng có cảm giác như lạc vào nơi an dưỡng, yên tĩnh và thơ mộng. Không thị tứ vùng cao nào trên cả nước sau năm 1975 được đón đầu quy hoạch theo hướng hiện đại như Măng Đen, với mạng lưới đường nhựa rộng rãi xuyên qua các dãy phố toàn biệt thự trang nhã, bốn mùa rợp bóng thông xanh.
Chị Y Thị, người Cadong, Phó Chủ tịch UBND huyện Kon Plông, cho biết, Măng Đen hiện có hơn 200 biệt thự được xây dựng trong gần 10 năm trở lại đây, có siêu thị, hệ thống công sở và 2 làng định cư lâu đời của đồng bào Mơ Nâm. Tuy nhiên, về đơn vị hành chính, Măng Đen vẫn chỉ là một thôn thuộc xã Đắk Long - trung tâm huyện Kon Plông.
Ông Nguyễn Đức Tuy, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Kon Tum, giải thích, sau khi Chính phủ phê duyệt quy hoạch khu du lịch sinh thái Măng Đen và đô thị Kon Plông năm 2012, Bộ Nội vụ trình đề án, nhưng Quốc hội đang tạm đình việc chia tách, nâng cấp các đơn vị hành chính. Ông Tuy từng công tác gần chục năm tại Kon Plông, nguyên Bí thư Huyện ủy, nhớ rõ thời doanh nhân từ TPHCM lũ lượt vác tiền (thắng lớn khi thị trường chứng khoán mới mở) lên Măng Đen xây biệt thự theo lời kêu gọi đổi đất lấy hạ tầng. Hồi đó, quanh đây toàn rừng nên chỉ phải di dời có 3 hộ dân...
Dulichgo
Vì sao nơi hoang vắng này đã và đang thu hút hàng trăm nhà đầu tư nhiều quốc tịch? Du khách đến theo tour đôi ba ngày chỉ kịp ghé thăm vườn trăm tượng gỗ ở đầu chuỗi thác Pa Sỹ, Đăk Ke, Lô Ba, đạp vịt, câu cá ở hồ Đắk Ke, tham quan điểm nuôi cá hồi, cá tầm ở xã Măng Cành, mua sắm ở siêu thị Hoàng Vũ, uống rượu cần, níu nhau điệu xoang trong tiếng cồng chiêng quanh đống lửa hồng rực dưới bầu trời đầy sao...
Tôi tách khỏi đoàn quan khách vội vã, ở lại Măng Đen, đêm lạnh quấn mình trong chăn ấm chìm vào giấc ngủ thật sâu. Sáng mai thức dậy bằng tiếng chim líu lo trong vắt, nhấp ngụm cà phê đậm vị bản xứ, tìm gặp những con người đang say mê cống hiến trên cao nguyên này.
Ba đặc sản
Năm 2015, trong 4 đặc sản và món ăn nổi tiếng của tỉnh Kon Tum được Tổ chức Kỷ lục Việt Nam vinh danh, có 3 đặc sản thuộc về Măng Đen là vang sim, tiêu rừng và măng nứa khô. Cả 3 mặt hàng này, vài năm trước, tôi đã thưởng thức từ quầy hàng của Cty TNHH MTV Sim Thiên Sơn. Điều thú vị, hạt tiêu rừng vị rất lạ ở đây mọc quả từ thân cây, chứ không phải dây leo như tiêu nhà. Sim trên bình độ nghìn mét này không thấp thoáng trên đồi như trong thơ ca nhạc họa, mà mọc ken dày tự nhiên cả nghìn hécta dưới tán rừng thông.
Người đã kỳ công nghiên cứu ra công thức chế tạo vang sim Măng Đen và vì nó mà rời đồng bằng lên núi định cư là một nữ trí thức quê Cần Thơ - chị Nguyễn Thị Nhiệm - Giám đốc Cty Sim Thiên Sơn. Nhà máy vang sim Măng Đen khi chính thức vận hành không chỉ mang lại lợi nhuận cho công ty, mà còn xác lập cho tỉnh Kon Tum một thương hiệu mạnh về công nghệ thực phẩm, bảo đảm nguồn thu nhập đáng kể cho hàng nghìn hộ đồng bào nghèo ở các thôn làng bắc Tây Nguyên. Vì điều đó, chị Nhiệm đành lòng xa chồng con mỗi năm đến bảy, tám tháng để bám trụ trên cao nguyên lạnh giá, vừa sản xuất vang vừa tìm tòi nghiên cứu tạo ra những giống sim cao sản mới.
Dulichgo
Kỳ hoa dị thảo
Đến Vườn thực nghiệm của Sở KH&CN tỉnh Kon Tum đặt giữa rừng Măng Đen vào tháng giáp Tết này, ai cũng tranh thủ chụp ảnh với hàng mimôza nở hoa vàng thắm dọc lối vào. Chăm Vườn và làm việc nghiêm cẩn trong phòng nuôi cấy mô hiện đại có cả một đội ngũ trí thức tuổi mới ngoài đôi mươi. Rời phòng ươm cấy mô sạch tinh không một hạt bụi, nơi cả chục giống cây quý nẩy chồi non tơ trong hàng nghìn chiếc bình thủy tinh, chúng tôi ra Vườn, bước vào khu nhà lồng vòm cao thoáng đãng.
Thấy tôi mải ngắm những chậu hoa thấp bé mà trổ bông to đẹp lộng lẫy, kỹ sư Nguyễn Văn Hoàng bảo đây là hoa phú quý hoặc chuông tình yêu. “Nhưng cây tùng thơm này mới đặc biệt, nó đuổi ruồi muỗi rất hay”, vừa nói, anh Hoàng vừa lắc nhẹ, lập tức cây tùng chỉ cao hơn một gang tay tỏa hương thơm ngát. Trong vườn, đắt giá nhất là cây kim cương, còn gọi là lan kim tuyến, giá thị trường tùy thời điểm dao động tới vài ba triệu đồng một ký cây tươi, hoặc gấp 3 lần giá đó mỗi ký sấy khô, với lời đồn ăn sống hoặc ngâm rượu uống đều đại bổ.
Thạc sĩ sinh học Chu Đình Liệu, chủ nhiệm đề tài “Nghiên cứu, nhân giống và trồng khảo nghiệm cây lan kim tuyến”, cho biết, ngân sách tỉnh chi 580 triệu đồng để triển khai đề tài trong 3 năm. Từ tháng 4/2014, nhóm vào rừng điều tra, khảo sát, tìm cây về vào mẫu, nhân giống trong phòng thí nghiệm. Bằng công nghệ nuôi cấy mô, từ vài gốc ban đầu, tới nay nhóm đã nhân được hơn 2 vạn cây thuộc 3 giống khác nhau.
Trồng ra vườn hơn 1 năm, lan kim tuyến mới nẩy ra được vài lá, loại lá tím gân kẻ sọc như mạng lưới được thị trường chuộng nhất vừa nở hoa trắng. Anh đã gửi mẫu ra Viện Dược liệu ở Hà Nội nhờ phân tích các thành phần hoạt chất và dược tính của loài lan quý này, xem giá trị thực của nó đến đâu. Tôi ngắt một chiếc lá óng ánh nhấm thử. Bổ thế nào chưa rõ, nhưng xem như rau sống thì cũng giòn ngọt, khá ngon.Trưởng trại thực nghiệm, anh Lê Duy Hùng, cho biết, Vườn rộng 5,5 hécta, thường xuyên trồng khảo nghiệm 40-50 loài hoa, rau, dược liệu cao cấp xứ lạnh, cung ứng giống cho dân. Tết 2015, Vườn bán được 7 nghìn cành hoa ly, 4 nghìn chậu lan hồ điệp. Tết 2016 sắp tới, lan hồ điệp vẫn chừng đó, còn hoa ly tăng lên 8 nghìn cành. Hoa đẹp, tươi lâu, được giá, bán đắt hàng khắp Kon Tum, Gia Lai, Quảng Ngãi…
Tại “Vườn hoa Thanh Niên” có hàng trăm giống cây đẹp, lạ gần đó, tôi lạc vào một vạt atisô tốt bời bời cao tận cổ, những đóa hoa to như cái đĩa nở xòe tím biếc. Chị Sợi quê Kiên Giang kể mẹ con chị lên đây chăm khu vườn này cho hợp tác xã, rồi gắn bó luôn với xứ lạnh. Chủ tịch UBND huyện Nguyễn Văn Lân, Phó Chủ tịch huyện Đặng Thanh Nam cho biết, nhiều doanh nghiệp đang triển khai các dự án rau sạch cung ứng cho đồng bằng. Ông Trần Quốc Cường, Phó Ban chỉ đạo Tây Nguyên, vừa nhận quyết định chuyển sang làm Phó Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk, cũng lạc quan khi kể về dự án trồng cây chột nưa xuất sang Nhật Bản.
Dulichgo
Chốn linh thiêng
Gần quốc lộ 24 có tượng đài Đức Mẹ cao hơn 1 mét, nét mặt khác thường và đôi tay bị cụt, được gọi là tượng Đức Mẹ Sầu Bi hay Đức Mẹ Măng Đen. Theo tài liệu của Tòa Giám mục Kon Tum, khoảng năm 1970, một linh mục đặt tạc tượng theo mẫu Đức Mẹ Fatima, gương mặt xinh đẹp dịu hiền. Thời chiến tranh, tượng bị quên lãng giữa rừng sâu rồi gãy đổ, mất đầu, mất tay. Một giáo dân phát hiện, cố gắng phục chế theo cách của mình khiến khuôn mặt khác đi, còn đôi tay không hiểu sao cứ gắn lên lại rơi xuống. Từ đó, tượng Đức Mẹ cụt tay cho tới bây giờ.
Sau lần Tổng Giám mục Leopoldo Girelli, sứ thần Tòa thánh Vatican, đến viếng tượng đài Đức Mẹ Măng Đen năm 2011, lãnh đạo tỉnh Kon Tum đã có văn bản đồng ý cho giáo dân hằng năm tổ chức hành hương đến nơi này. Từ đó đến nay, mỗi năm có vài vạn người đến viếng, hiến tặng hàng trăm ghế đá đặt quanh chân tượng. Đặc biệt, thành phần hành hương và dâng hoa mỗi ngày không chỉ tín đồ Công giáo, mà còn khá nhiều người thuộc các tôn giáo khác nhau.
Đã gần 9 năm, bà Lê Thị Cúc (sinh năm 1947, quê Hà Nam) rời nhà ở Thủ Đức, TPHCM lên đây, mua hẳn căn biệt thự lô 12 ở thôn Măng Đen định cư lâu dài, tự nấu ăn, chỉ để ngày ngày quét dọn, lau chùi, thay hoa quanh tượng đài Đức Mẹ. Bà Cúc kể rằng, dịp lễ Tạ ơn vào giữa tháng cuối năm 2015, khoảng 12 nghìn người kéo về dự lễ; bà và hàng chục tình nguyện viên khác dọn dẹp cả ngày không ngơi tay. Phục vụ nơi này, bà luôn cảm thấy tâm hồn bình an, hạnh phúc nên những đứa con thành đạt của bà cũng dần yên tâm, đồng thuận để mẹ vui sống một mình trên cao nguyên xa vắng.
Cách tượng Đức Mẹ không xa, chùa Khánh Lâm tọa lạc trên đồi đã được đầu tư hàng trăm tỷ đồng để trở thành một điểm du lịch tâm linh bề thế. Thượng tọa Thích Nhuận Bảo trụ trì cho biết, từ khi khởi công tháng 9/2012, chùa đã xây xong 7 công trình lớn gồm chính điện, đông tây lan, tượng Quan Âm, tháp chuông, tháp trống, nhà ăn đủ cho hàng nghìn Phật tử…
Dulichgo
Khu du lịch sinh thái Măng Đen nằm ở thôn Măng Đen, xã Đak Long, huyện Konplong, Tp Kon Tum. Giá vé xe đò từ Tp Hồ Chí Minh lên thành phố Kon Tum khoảng 140.000 đồng. Bạn có thể tìm đến các xe Đăng Khoa, Minh Quốc, Việt Tân.
Từ thành phố Kon Tum, bạn có thể thuê xe ôm hoặc xe mười sáu chỗ ngồi đi Măng Đen, tùy thuộc vào lượng người đi cùng. Măng Đen có hai mùa, mùa lạnh kéo dài từ giữa tháng mười đến tháng hai âm lịch, thời điểm này rất thích hợp cho những chuyến đi. Giá phòng biệt thự tại khu du lịch: từ 370.000 đến 400.000 đồng.
Theo Hoàng Thiên Nga (Báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!
Popular Posts
-
Về quê hương Đồng Khởi, đón gió biển hoang sơ(DVO) - N hững ngày nghỉ lễ cuối tháng 4 là thời điểm du khách tìm đến những địa điểm tham quan du lịch để thư giãn, nghỉ ngơi, giải trí. N...
-
TP.HCM tổ chức 128 chợ hoa tếtC hợ Hoa tết là hoạt động truyền thống, là nét sinh hoạt văn hóa đặc sắc của người dân TP.HCM. Đây là dịp giao lưu giữa các nhà vườn, nghệ n...
-
Tép bạc miền Tây Nam BộC a dao có câu 'Buổi chợ đương đông con cá lòng tong còn chê lạt/ Buổi chợ tan rồi con tép bạc khen ngon'; đây chỉ là cách chơi chữ ...
-
Chín cửa sông Cửu Long(ATC) - Đ ại trường giang Mê Kông chảy vào đất Việt rồi đổ ra biển lớn bằng chín cửa sông Cửu Long như chín con rồng uốn lượn. < Lộ trình...
-
Chinh phục nóc nhà Pu Si LungP u Si Lung (3.076m) là khối núi nằm ở tây bắc tỉnh Lai Châu, giữa Sông Đà và thượng nguồn sông Nậm Na (phụ lưu tả ngạn Sông Đà) tại biên gi...
-
Mưa rừng Đà Bắc(iHay) - M ột chiều Hà Nội, khi cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi nhanh trên thành phố, chúng tôi ngược về một nơi không xa, đi đón cơn mưa ở một vùng...
-
Viếng thăm Đền Nội Lâm ở Ninh BìnhT rong hành trình thăm Tràng An ở Ninh Bình, đền Nội Lâm (đền Trần) làm chủ yếu bằng đá xanh nguyên khối với nhiều hoa văn chạm nổi là điể...
-
Thăm Vĩnh Hy, kinh ngạc với bánh xèo...(CPN) - Đ ến làng chài Vĩnh Hy lúc sáng sớm, bạn sẽ có những giây phút thư thả ngồi đợi những chuyến tàu cập bến, sẽ tung tẩy trên tay mớ mự...
-
Quà của đấtN hững ai sinh ra ở Phan Rang, Ninh Thuận ắt hẳn đều có một thời tuổi thơ với một thứ đồ chơi rất quen thuộc: Gà tàu dúc dích. Tại Ninh Thuậ...
-
Thạch Động tự ở xứ QuảngT hạch Động tự (chùa Hang) nằm trong một hang đá tự nhiên ẩn mình trong núi Hòn Bà ở thôn An Thiện, xã Tam Nghĩa, huyện Núi Thành, tỉnh Quản...
Danh Mục
Địa danh
Xã xì trét
Chuyến đi kỳ thú
Thắng cảnh tâm linh
Làng nghề
Lễ hội
Girl xinh
Girl Châu Á
Núi
Du lịch
Bikini
Tự tình
Động
Lộ hàng
Girl Việt Nam
Blogger
18+
Ẩm thực
Khách sạn
Cẩm nang du lịch
Làm đẹp
Hot girl
Sức khỏe
Clip Shock
Show Biz
Teen tự sướng
Tin tức sốc
Y học bốn phương
Đà Lạt
Girl Châu Âu
Góc Tâm Sự
Ngọc Trinh
Đặt khách sạn
Ảnh nóng
Ảnh sex
Chăm sóc da
Công ty đa cấp
Dưỡng da
Gái đẹp 3 miền
Hiếp Dâm
Khám phá
Lưu Dịp Phi
Ngực phụ nữ
Nuôi dạy con
Sống ảo
Thủ thuật Blogger
Trang điểm

















































